Trì kiếm (Phần 7) – Lê Ngại

Trần Quang Khải thấy Ngân Hạnh đi tới con đường đầu làng liền bước nhanh theo, đột nhiên một bóng trắng chắn ngang ngay trước mặt, người này khinh công tuyệt cao. Chỉ thấy hắn mặt một bộ đồ trắng, mặt dài, nước da vàng khè, chòm râu xoăn lại dưới cằm, tay cầm một vật kỳ quái, một đầu nhọn hoắc như bút lông, một đầu to tròn bằng nắm tay, hình dạng giống như dùi trống, dài khoảng một thước hai tấc. Giọng nói của hắn càng quái dị hơn, hơi the thé, lại hơi ồm ồm, nửa như chuông vỡ nửa như trống vang: “Hãy đưa thanh kiếm cho ta.”. Vừa nói ánh mắt chăm chú nhìn vào thanh kiếm đang nằm trong tay của Trần Quang Khải. Trần Quang Khải thấy nét mặt hắn không có gì thân thiện, lời nói càng không thân thiện, liền từ chối, rõ ràng Ngũ trì kiếm tuy là thần vật nhưng nó vẫn là của người ta cho mượn chẳng lẽ lại không rõ nguyên cớ lại đưa cho người khác một cách dễ dàng. Tên đó lại khẽ gằn giọng nhắc lại:” Đưa thanh kiếm cho ta.”. Lần này hắn vừa nói xong tay đã nhanh như cắt chộp vào chuôi kiếm, món binh khí của y cũng điểm thẳng vào mặt Trần Quang Khải. Trần Quang Khải chỉ còn cách lách người sang bên né chiêu này. Món binh khí cổ quái ấy lại được xoay nửa vòng, đầu bút hướng xuống, theo đà đâm xuống, đầu chùy gõ mạnh một cái, tay kia của y cũng rút về vận lực đẩy ra một chưởng. Trần Quang Khải kiếm tuốt ra khỏi vỏ đón đỡ cây bút chùy, tay còn lại cũng đón lấy chưởng của y. Hai chưởng chạm nhau, Trần Quang Khải bật lùi lại mấy bước. Tên áo trắng kia cũng liền phóng theo đánh thêm môt chiêu nữa, Vũ Nhạn nhảy tới chém một đao vào vai y buộc y phải thu chiêu về chống đỡ. Hai người Trần Quang Khải, Vũ Nhạn hợp kích tấn công vào hai phía của y. Cũng nhờ vào khinh công của Trần Quang Khải và Vũ Nhạn thuộc vào hàng cao thủ, hai người cùng lúc giáp công mà bình thủ với tên áo trắng. Người này võ công càng lúc càng thấy quỷ dị, cùng lúc phải chống đỡ hai người Trần, Vũ mà chiêu thức của y xem ra không hề rối loạn. Hắn đánh mạnh một chiêu, cất chiếc bút chùy, hai tay hợp lại rồi phân ra đánh ra liền mười mấy chưởng. Trần, Vũ hai người liền ngã ngồi ra sau. Tên áo trắng nhanh tay chụp lấy thanh kiếm. Chỉ còn 2 tấc nữa là chạm vào kiếm thì kiếm đã bị một người nhanh tay lấy đi, hắn chỉ kịp thấy bóng trắng lướt qua rơi xuống bên cạnh hai người Trần, Vũ. Vừa đặt chân xuống đất Ngân Hạnh liền nói:”Chào bác Bút Chùy Tử, đã lâu không gặp, bác Bút Chùy Tử vẫn còn muốn lấy huyết kiếm hay sao?”. “Thu hồi bảo kiếm là nhiệm vụ của Bút Chùy Tử ta, Liễu nha đầu, chẳng lẽ ngươi quên mất chuyện đó.”. “Mấy năm trước Bút Chùy Tử tiền bối không lấy được kiếm thì bây giờ cũng thế thôi.”. “Vậy thì không hẳn, bổn môn chủ sắp đến thì Liễu lão đầu cũng không thể ngăn cản, nhưng mà không cần đến môn chủ, hôm nay ta sẽ thu hồi được kiếm, ngươi mau đưa cho ta không nên động thủ vô ích.”. “Bút Chùy Tử tiền bối, bác không cần hăm dọa, môn chủ của bác chẳng ra gì đâu, cha ta đang ở gần đây, bác có muốn gặp mặt hay không, người nhất định sẽ cho bác nếm thử vài chiêu Phục ma công.”. “Té ra Liễu lão đầu cũng ở đây nên ngươi mới nói nang ngang ngược như thế. Vậy cứ để môn chủ đến sẽ nói chuyện.”. “Tiền bối đúng là biết lý lẽ, chỉ còn một tuần trăng nữa là đến kỳ hạn ước hẹn rồi, khi đó cha của tiểu nữ sẽ chờ Huyết kiếm môn chủ trên Yên Tử sơn, nếu có bản lĩnh cha của tiểu nữ sẽ hai tay dâng kiếm.”

Số La Mã

Số La Mã hay chữ số La Mã là một hệ thống chữ số có nguồn gốc từ Roma cổ đại, dựa theo chữ số Etruria. Hệ thống chữ số La Mã dùng trong thời cổ đại đã được người ta chỉnh sửa sơ vào thời Trung Cổ để biến nó thành dạng mà chúng ta sử dụng ngày nay. Hệ thống này dựa trên một số ký tự nhất định được coi là chữ số sau khi được gán giá trị.

Số La Mã được sử dụng phổ biến ngày nay trong những bản kê được đánh số (ở dạng sườn bài), mặt đồng hồ, những trang nằm trước phần chính của một quyển sách, tam nốt hợp âm trong âm nhạc phân tích, việc đánh số ngày xuất bản của phim, những lãnh đạo chính trị tiếp nối nhau, hoặc trẻ em trùng tên, và việc đánh số cho một số hoạt động nào đó, như là Thế vận hội Olympic và giải Super Bowl.

Có bảy chữ số La Mã cơ bản
Symbol Value
I 1 (một) (unus)
V 5 (năm) (quinque)
X 10 (mười) (decem)
L 50 (năm mươi) (quinquaginta)
C 100 (một trăm) (centum)
D 500 (năm trăm) (quingenti)
M 1000 (một ngàn) (mille)

Nhiều ký hiệu có thể được kết hợp lại với nhau để chỉ các số với các giá trị khác chúng. Điều này phụ thuộc vào các quy định cụ thể về sự lặp. Trong những trường hợp mà một chữ số nào đó có thể được viết ở một dạng ngắn hơn, đôi khi ta được phép đặt một ký hiệu nhỏ hơn, có “tính trừ” trước một giá trị lớn hơn, để mà, ví dụ, người ta có thể viết IV hay iv để diễn tả số bốn, thay vì iiii. Một lần nữa, đối với các số không được gán ký hiệu đặc biệt, những ký hiệu trên được kết hợp để diễn tả chúng:

* II hay ii cho hai
* III hay iii cho ba. Đôi khi, ký tự cuối cùng là “j” thay vì là “i”, thường là trong các đơn thuốc.
* IV, iv, IIII, hay iiii cho bốn
* VI hay vi cho sáu
* VII hay vii cho bảy
* VIII hay viii cho tám
* IX hay ix cho chín
* XXXII hay xxxii cho ba mươi hai
* XLV hay xlv cho bốn mươi lăm

Đối với những số lớn hơn (4000 trở lên), một dấu gạch ngang được đặt trên đầu số gốc để chỉ phép nhân cho 1000:

* V cho năm ngàn
* X cho mười ngàn
* L cho năm mươi ngàn
* C cho một trăm ngàn
* D cho năm trăm ngàn
* M cho một triệu

Đối với những số rất lớn thường không có dạng thống nhất, mặc dù đôi khi hai gạch trên hay một gạch dưới được sử dụng để chỉ phép nhân cho 1.000.000. Điều này có nghĩa là X gạch dưới (X) là mười triệu.

Trì kiếm (Phần 6) – Lê Ngại

Ánh nắng buổi sáng thật trong trẻo và mềm mại, những tia nắng như những sợi tơ vàng óng đang chiếu xuống con phố đang rất đông người qua lại. Trần Quang Khải và Vũ Nhạn đang dạo bước trên con phố ấy. Con phố cạnh bên một thương cảng sầm uất. Dọc hai bên đường là những gian hàng đầy đủ những mặt hàng từ khắp nơi, những thương nhân từ các vương quốc phương nam mang tới những món sản vật khá lạ mắt. Cuối con phố là một khoảng vườn rộng của một thương gia giàu có. Suốt từ khi không thể gặp được Ngân Hạnh, Trần Quang Khải luôn có một mối ưu tư, chính là thanh Ngũ trì kiếm mà Ngân Hạnh có nói đó là một thanh ma kiếm. Bây giờ Trần Quang Khải bước đi ngắm khung cảnh phố thị đang dần lấy lại sinh khí sau chiến tranh nét mặt vẫn thẫn thờ. Hai người đã đi đến cuối con phố lúc nào không hay. Một nhóm người đang tụ tập vây quanh thành một vòng tròn, có đủ mọi tầng lớp, đang chỉ trỏ và cười cợt, ở giữa đám người ấy là một cậu bé thiếu niên, ánh mắt thoáng sợ hãi, nét mặt nhăn lại đang mếu máo, có vẻ là một người kém trí, đám người tụ tập đang cười vẻ si ngốc của cậu ta, xem ra hành động của họ cũng không kém phần si ngốc. Một cô gái mặt áo trắng liền đẩy đám người ấy ra chen vào trong. Trần Quang Khải thoáng giật mình, cô gái ấy chính là Ngân Hạnh. Ngân Hạnh dịu dàng dìu cậu bé ấy vào một hàng quán gần đó. Sau một hồi nhẫn nại hỏi chuyện, cậu bé cho Ngân Hạnh biết là đang sống với người chị gái của mình ở làng bên cạnh, rõ ràng cậu bé có phần kém trí nhưng trí nhớ cậu ta không mất hoàn toàn. Hai người ăn uống xong Ngân Hạnh liền đưa cậu ta về nhà, Trần Quang Khải và Vũ Nhạn cũng theo sau.
Nhà cậu bé ngay đầu làng, cách khá xa nhà của những người cùng làng, cạnh nhà có mấy luống rau, chắc là người chị phải vất vả lắm để nuôi cậu em trai này. Vẻ mặt người chị vui hẳn lên khi thấy cậu bé về đến, lại nghe Ngân Hạnh bảo rằng sẽ chữa trị chứng si ngốc cho cậu bé, người chị càng thêm vui mừng. Ngân Hạnh lấy ra một túi gấm chứa rất nhiều mũi kim nhỏ xíu, đôi tay cô nhẹ nhàng lấy ra những mũi kim nhỏ ấy lần lượt châm vào các huyệt Phong trì, Thiên trụ, Phong phủ, Ngọc chẩm, Suất cốc, Nhĩ môn, Thính cung, Hòa liêu, Bách hội, Thần đình. Xong đâu đó cô vận khí áp hai tay vào đầu những mũi châm truyền một luồng chân khí ấm áp. Mặt cậu bé giật giật, ánh mắt dần dần giãn ra, đến khi Ngân Hạnh rút hết những mũi châm thì cậu bé cảm thấy buồn ngủ, đã thiếp đi. Trước khi từ biệt Ngân Hạnh còn chỉ một cách tường tận những loại cây thuốc để người chị gái cho cậu bé sử dụng. Những hành động của Ngân Hạnh ấy đều không thoát khỏi tầm quan sát của Trần Quang Khải. Trần Quang Khải không khỏi thấy kỳ lạ, cô gái tên Ngân Hạnh này không chỉ võ công cao cường mà lại có kỳ tài khác nữa. Nhưng mối nghi vấn về ngôi nhà của cha con cô bên hồ nước càng thúc giục Trần Quang Khải nhanh chóng tiếp cận để hỏi cho ra lẽ, cô đã nhắc đi nhắc lại phải trở lại để đổi lại thanh kiếm nhưng cuối cùng lại không thấy đâu.

Ngạo mạn

Ngửa mặt cười vào cái ông trời,
Tại sao ông chẳng ở đời,
Để tay tôi đánh, chân tôi đá,
Vào cái long ngai ông đang ngồi.

Trì kiếm (Phần 5) – Lê Ngại

Áo Lỗ Xích dáng người thấp đậm, hàm râu từ tận mang tai kéo dài xuống tới ngực. Hắn là Tham tri đô úy cùng bàn quân cơ với Trấn Nam vương Thoát Hoan. Áo Lỗ Xích cùng với Thoát Hoan chia hai cánh quân theo đường bộ tấn công xuống phía nam. Khi đại quân Thoát Hoan đóng ở Thăng Long, cánh quân của Áo Lỗ Xích cũng dựng doanh trại ở bờ nam sông Như Nguyệt. Trúng phải kế không thành của vua quan Đại Việt, lực lượng bị tiêu hao dần, lòng quân nao núng, dần đến thế khiếp sợ, trong khi cánh thủy quân và lương thảo chưa kịp đến Thăng Long chúng đã rơi vào tình trạng không thể tiếp tục giữ thành trống. Thoát Hoan ra lệnh rút quân, cánh quân Áo Lỗ Xích vượt sông trước, làm thế ỷ giốc cho đại quân của Thoát Hoan. Giờ đây hai cánh quân đều bị đồng loạt tấn công, từ bờ sông thủy quân do Trần Quang Khải vừa lập trận thế thì một cánh quân từ phía nam tấn công đến, quân của Áo Lỗ Xích chưa đánh đã tan. Tàn quân liền kéo về hợp với quân Thoát Hoan, cũng vừa hay, hữu vực quân do Phạm Ngũ Lão chỉ huy cũng đã tấn công đến soái lều của Thoát Hoan. Sau trận hỗn chiến Thoát Hoan và Áo Lỗ Xích rút quân thẳng về phía bắc.
Từ mé phải một cánh quân bất ngờ xuất hiện, một viên tướng khoác áo vàng chặn được Áo Lỗ Xích. Áo Lỗ Xích tay phải cầm lang nha chùy, tay trái cầm một thanh đoản kích, trước giờ ra trận hắn chưa thất thủ bao giờ. Trần Quang Khải kiếm đâm tới chính là nhắm vào vai phải của hắn, Áo Lỗ Xích nghiêng người đưa đoản kích ra đỡ, nào ngờ thanh kiếm được Trần Quang Khải ngầm vận chân lực, khẽ xoay cán đã tiện đứt đầu đoản kích, Trần Quang Khải liền ngã người đá vào bụng ngựa, kiếm cũng chém xéo xuống. Áo Lỗ Xích chỉ còn cách nhảy khỏi ngựa, con ngựa bị chém ngang bụng, hí vang ngã gục. Áo Lỗ Xích vừa rơi xuống đất đã ném đoản kích, chùy sắt tung ra lực đạo mười phần mạnh mẽ. Trần Quang Khải né người, kiếm không dám đón chiêu trực diện, cây chùy sắt nặng nề vừa kịp quét sát thân người, Áo Lỗ Xích cũng lao người theo đà của cây chùy, tay trái hắn đưa trảo ra nhắm lưng áo của Trần Quang Khải chụp tới, chiêu này của hắn là rất mạo hiểm lại vừa hung hiểm, đúng ra hắn chỉ cần xoay quả chùy đánh ngang ra thì chiêu thức chậm lại vài nhịp nhưng sẽ không để lộ toàn bộ thượng bàn. Một phần hắn cũng ỷ vào môn ngạnh công độc môn, nếu không bị đánh vào chỗ yếu hại thì khó có thể làm hắn bị thương nặng. Không những thế chiêu quán đỉnh đảo chùy này của hắn sẽ quay chùy lại đập vào hông trái của Trần Quang Khải. Nhưng Áo Lỗ Xích không ngờ thanh kiếm Trần Quang Khải đang sử dụng cực kỳ sắc bén, lại nhẹ nhàng rất thích hợp với pho kiếm pháp Trần Quang Khải đang sử dụng. Nghe keng một tiếng, cán cây chùy sắt đã bị chém gãy, Trần Quang Khải tay kia lật lại đánh ra một chưởng. Áo Lỗ Xích đành đưa tay đón đỡ, người hơi ngã ra, Trần Quang Khải đã đâm tiếp ra mấy kiếm nữa làm Áo Lỗ Xích bị thương vai phải, cánh tay không còn sức lực. Ngay lúc đó mấy tên tướng và quân Nguyên chạy đến liều chết đưa hắn hòa vào đám loạn quân chạy theo đại quân đang rút chạy một cách hỗn loạn.
Kinh thành Thăng Long rộn ràng mừng chiến thắng. Vua tôi Đại Việt hân hoan trong buổi tiệc khao quân. Chư tướng đều được luận công ban thưởng, tuy lần đánh đuổi giặc Nguyên này tổn thất không ít nhưng đã thể hiện được tinh thần của vua quan, quân dân hết lòng đánh giặc. Chỉ có Trần Quang Khải tuy vui vẻ vì chiến thắng nhưng trong lòng vẫn có nhiều gút mắc, cô gái tên Ngân Hạnh là người thế nào, thanh Ngũ trì kiếm này có bí mật gì mà có thể sắc bén như thế, nghĩ đến đó bất giác Trần Quang Khải đưa thanh kiếm lên ngắm nhìn thật kỹ một lần nữa. Ông thật không nghĩ ra được điểm khác biệt gì so với những thanh bảo kiếm khác, chỉ đặc biệt ở chỗ chuôi kiếm được điêu khắc tinh xảo, lưỡi kiếm ánh lên những màu sắc dìu dịu khi nhìn ở những góc độ khác nhau. Sau hồi lâu suy nghĩ vẫn chưa thể giải thích được những bí ẩn, ông quyết định sẽ đến gặp Ngân Hạnh ngay.
Trở lại hồ nước nơi gặp Ngân Hạnh không gian thật vắng lặng, đôi hàng liễu vẫn đung đưa theo cơn gió, Trần Quang Khải cho ngựa đi một vòng quanh hồ vẫn không thấy được ngôi nhà nhỏ nơi cha con Ngân Hạnh trú ngụ. Cơn gió ban chiều se se lạnh thổi qua càng tô vẽ thêm nét kỳ quái không giải thích được trong lòng vị Thượng tướng.

Trì kiếm (Phần 4) – Lê Ngại

Trần Quang Khải vừa trở ra đến hàng cây liễu, sương bắt đầu nhiều hơn, Trần Quang Khải chỉ thấy thấp thoáng bóng Ngân Hạnh đang đứng ngắm cảnh mặt hồ nước đang lóng lánh. “Tướng quân đã gặp mặt cha tiểu nữ rồi chứ?”. “Ta đã gặp cha của cô.”. “Cha của tiểu nữ có nói rằng ngày mai Hưng Đạo vương sẽ giao cho tướng quân nhiệm vụ dẫn thủy quân đánh chặn ở bên trái quân Nguyên, từ bến Lục đầu. Khi đó gió đông bắc đã ngừng, tướng quân ắt phải đưa quân lên bộ, trận chiến sẽ phải quyết liệt lắm, đặc biệt tướng Mông Cổ là Áo Lỗ Xích là người không chỉ đánh trận giỏi mà hắn còn có biệt tài. Vì vậy, cha tiểu nữ bảo phải tặng cho tướng quân món lễ vật này.”.
Mảnh trăng non đang treo giữa đỉnh đầu, in bóng rõ rệt lên giữa mặt nước hồ phẳng lặng, từng làn gió nhẹ khẽ làm lay động hàng liễu ven hồ, mặt nước cũng khẽ sóng sánh từng làn sóng nhỏ. Ngân Hạnh nhẹ nhàng bước xuống từ từ ngập vào dòng nước hồ lành lạnh. Sau một thời gian một hơi thở, từ giữa hồ, một bóng người tung người vọt thẳng lên làm Trần Quang Khải thoáng giật mình, thì ra đó chính là Ngân Hạnh, cô vừa từ dưới hồ nhảy lên đặt chân bên cạnh Trần Quang Khải, trong tay có thêm một vật. Cô liền mở vật vừa đem lên, nó được gói kỹ trong mảnh vải. Dần dần hiện ra trước mắt vị Thượng tướng là thanh kiếm, chuôi kiếm chạm hình một con rồng, màu bạc, dáng vẻ vô cùng mạnh mẽ và sống động đang ôm lấy cáng kiếm, lưỡi kiếm màu xanh, ánh lên dưới ánh trăng sát khí rờn rợn. Nước bám trên tóc Ngân Hạnh nhẹ lăn rơi xuống lưỡi kiếm mỏng liền tách ra làm hai, một lưỡi kiếm cực kỳ sắc bén và cũng không kém phần quỷ dị. ” Tướng quân, đây là thanh Ngũ trì huyết kiếm vốn là vũ khí tùy thân của môn chủ Huyết kiếm môn, vì đã giết người quá nhiều nên người đời cho nó là một thanh ma kiếm, nhiều năm nay cha của tiểu nữ đã chôn vùi nó dưới đáy hồ này. Tướng quân, người hãy trao thanh Trảm Long bảo kiếm này cho tiểu nữ giữ lại, tướng quân hãy dùng thanh Ngũ trì huyết kiếm này mà giết giặc, có thanh kiếm này thì mới có thể giết được tên Áo Lỗ Xích.”. “Tại sao vậy, chẳng phải cô nói là sẽ tặng ta thanh kiếm này hay sao?”. “Thật xin lỗi tướng quân, vì thanh Ngũ trì huyết kiếm này sát khí quá nặng, nếu để nó xuất hiện trên đời thì không tránh khỏi một trường sát kiếp, cho nên sau khi đuổi được giặc Nguyên tướng quân hãy quay lại đây để đổi lại thanh kiếm này.”. “Vậy xin đa tạ cô, ta phải đi ngay rồi.”. “Tướng quân, còn một điều nữa, từ bến Lục đầu tướng quân đi khoảng 200 dặm thì cho quân lên bộ đuổi thẳng theo hướng đông bắc sẽ gặp được Áo Lỗ Xích, trận quyết chiến lần này có thắng lợi hay không một phần cũng phụ thuộc vào thắng lợi này của tướng quân, chỉ mong tướng quân đừng quên là phải quay lại đây đổi kiếm.”. “Được, bổn tướng xin hứa sẽ trở lại trao đổi bảo kiếm.”. Trần Quang Khải quay người, khẽ nhúng mình vượt qua hồ nước, chân vừa chạm bờ hồ, Trần Quang Khải cảm thấy kỳ quái, như vừa thoát khỏi một thế giới nào đó, mơ hồ không rõ rệt. Bốn viên vệ tướng đang đứng chờ vui mừng khi thấy chủ tướng an toàn trở về.
Nguyễn Đình Lập là người nóng nãy nhất, tay nắm sẵn cương ngựa hối thúc mọi người lên đường. Việc quân cấp bách, chủ tướng bỗng không lại vì việc không đâu lưu lại nơi vắng vẻ thế này, 4 người ai nấy cũng bồn chồn không yên. Ngày mai, giờ thìn phải hội sư, giờ ngọ họp chư tướng, nếu vắng mặt, quân lệnh sẽ không dung tha. Năm người vội vã lên ngựa phi như bay trên đường, ánh trăng như dõi theo bước chân của kẻ cầm gươm.
Bến sông yên ả giờ đây rộn ràng tiếng trống trận, tiếng gươm giáo. Chiếc trống to nhất đặt ở bên lều của Hưng Đạo vương vang lên 9 hồi dài, tiếp theo lại vang thêm 9 hồi ngắn, đó là tiếng trống hội họp tất cả chư tướng. Sau một canh giờ để cho các cánh quân chuẩn bị, bây giờ người chỉ huy toàn bộ mặt trận kháng địch chống Nguyên lần này phát lệnh tấn công. Trong lều, phía trên là thượng hoàng và quốc vương của Đại Việt sự hậu thuẫn tinh thần to lớn cho quân dân trong cuộc chiến đấu không cân sức. Hưng Đạo vương mình khoát một chiếc chiến bào trắng uy nghi như thiên tướng. Lần lượt những cánh quân trọng yếu được Hưng Đạo vương cấp cho tướng lệnh. Phạm Ngũ Lão được giao cho hữu vực quân đi trước đại quân, Trần Quang Khải sẽ cho thủy quân đổ bộ hợp với tả vực quân chặn đánh lần thứ nhất ở ngã ba sông Nhật Đức, Nguyệt Đức, khi đó tạo thành gọng kềm buộc quân giặc phải chạy về phía bắc, Chiêu Văn vương sẽ cùng quân dân các động đánh vào phía tây bắc, khi đại quân đuổi đến sẽ đánh về phía sau quân giặc khi bọn chúng phải chạy về phía đông bắc. Sau khi các cánh quân hội họp lại sẽ đuổi toàn bộ quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Các tướng nhận lệnh, tất cả sẽ xuất phát sau một canh giờ.
Quân lệnh vừa được ban ra, một vệ tướng bên ngoài vội vã chạy vào bẩm báo, cháu của Hưng Đạo vương là Hoài Văn hầu dẫn đầu một cánh quân trẻ tuổi đánh vào bên phải của đại quân Thoát Hoan, tuy đang hăng say chém giết nhưng sẽ không duy trì được lâu. Khi được tin giặc Nguyên tấn công, các bậc trưởng bối họp bàn kế sách chống giặc, Hoài Văn hầu cũng đến xin được tham gia, nhưng mọi người đều cho rằng Hoài Văn hầu tuổi còn quá trẻ không thể đảm đương việc quân hệ trọng. Hoài Văn hầu tức giận, trở về tập họp gần ngàn thanh niên tuổi trẻ vốn đã từng theo mình tập dượt võ công, trận thế, bắn cung, cưỡi ngựa, lập nên một cánh quân, quyết ý đánh giặc. Giờ đây Hưng Đạo vương nghe tin Hoài Văn hầu sức yếu mà đánh mạnh, không chỉ là thiệt hại mà còn đánh cỏ động rắn khiến cho quân giặc có chủ ý phòng bị kế hoạch tấn công bất ngờ vốn đã được tạo lập từ thế trận nơi kinh thành Thăng Long, Hưng Đạo vương sau một thoáng suy nghĩ, liền thỉnh ý thượng hoàng cho quân lập tức xuất phát. Cuộc tổng phản công vào giặc Nguyên được phát động, lòng quân hăm hở ra trận giết địch.

Trì kiếm (Phần 3) – Lê Ngại

Trần Quang Khải chân vừa đến bờ bên kia hồ nước, hàng liễu cành lá lòa xòa buông xuống như một bức màn được vén qua hai bên như chào đón. Trần Quang Khải bước qua hai hàng liễu nhìn thấy là một gian nhà bằng tre nứa, xung quanh có rào giậu, trước nhà có hai chiếc cổng dựng kề bên nhau. Cổng bên trái có đề hai chữ “Tiểu Đạo”, cổng bên phải có ghi hai chữ “Đại Lộ”. Một cụ già ngồi trên chiếc kỷ, bên trái một chồng sách đã cũ kỹ, bên phải một chiếc bàn độc, một bàn cờ. Trần Quang Khải còn đang lưỡng lự trước cổng, cụ già đã lên tiếng: “Mời Thượng tướng vào.”. Trần Quang Khải nhanh chân bước vào cổng bên trái, có ghi hai chữ “Tiểu Đạo”. “Hay, hay, đường lớn không thể đi, chỉ đi đường nhỏ. Lão phu thường nghe tướng quân là người ý khí trùm đời, ngạo mạn vô cùng, không biết lời lão phu nói đúng hay không?”. “Lão bá đã quá lời, bổn tướng chỉ là một người bình thường, chỉ là được chút tước lộc, dưới một người trên muôn người mà thôi.”. “Thượng tướng Thái sư không những có tài văn võ mà ứng đối cũng đắc thế, không chịu phần thua.”. “Bổn tướng lần này quấy rầy lão bá là xin cảm tạ lão bá đã có lòng chỉ điểm để lần này có thể giết giặc mà không nhọc sức sĩ tốt. Xin hỏi danh tánh của lão báo để tiện sau này ghi công, thánh thượng sẽ khen thưởng cho lão bá.”. “Lão phu họ Liễu, còn chuyện thưởng công thì xin tướng quân cho miễn, chuyện đã qua thì cho dù công lao hay khổ lao cũng xin đừng nhắc nữa.”. “Như vậy thì không được, đã cai quản ba quân, thì phải giữ công đạo, có công thì thưởng, có tội thì phạt mới có thể phục tùng được chúng quân chứ.”. “Việc quân gia thì lão phu không có hứng thú, nhưng lão phu thiết nghĩ, việc sử quân cũng giống như việc sử kiếm, vậy xin hỏi tướng quân hiểu gì về kiếm.”. “Bổn tướng là người dùng kiếm, khi dùng kiếm thì người và kiếm phải như một, tâm chợt động thì kiếm đã động, đó là cảnh giới của kiếm.”. “Tướng quân nói không sai, nhưng đạt được cảnh giới của kiếm thì chỉ mới là người dùng kiếm giỏi, người dùng kiếm giỏi cũng giống một người dùng quân giỏi, dùng quân giỏi chưa chắc đánh trận giỏi. Một người đạt cảnh giới cao nhất của kiếm là phải đạt được mũi kiếm hướng theo tâm, dùng tâm chế phục kiếm, không để kiếm dẫn dắt tâm, nếu không sẽ rơi vào ma đạo. Cũng giống như dùng quân phải làm cho lòng quân phục tùng mình, nếu không sẽ có chuyện tướng soái ra lệnh nhưng ba quân không theo.”. “Cách suy nghĩ về kiếm của lão bá đúng là mới mẽ đối với bổn tướng, xin lão bá chỉ cho làm thế nào mới đạt được cảnh giới của kiếm.”. “Điều đó tùy thuộc vào tướng quân, vừa rồi tướng quân bước vào cửa “Tiểu Đạo” chẳng phải là đã bước vào cửa của cảnh giới kiếm đạo rồi hay sao, Đạo tuy nhỏ nhưng nó vô cùng, bởi gốc của Đạo là vô, lão phu xin tặng cho tướng quân một câu “Đạo là kẻ chỉ đường, yếu chỉ là chữ thiền, cốt lõi là ở bách gia chư tử”. Tướng quân bây giờ hãy ra hồ nước gặp con gái của lão phu, nó sẽ tặng cho tướng quân một món lễ vật.”.

Trì kiếm (Phần 2) – Lê Ngại

Năm thớt ngựa lao đi trong cảnh đêm, trên con đường khá vắng vẻ, hai bên thôn xóm giờ đây chỉ là nhà cửa không ánh đèn, không có sự hiện diện của con người. Suốt đoạn đường tiến quân của Nguyên binh đều được thông báo là phải thực hiện kế sách vườn không nhà trống, nên giờ đây ngoài ánh trăng non đang chênh chếch trên đầu thì một vùng quê này không còn ánh sáng. Bốn người vệ tướng Nguyễn, Lê, Phạm, Vũ đã từng theo Thượng tướng vào sống ra chết nhiều phen, bây giờ đang bám sát theo chủ tướng. Họ đang gấp rút đến nơi hội quân với Hưng Đạo vương. Đầu giờ ngọ là lúc hội họp chư tướng để đích thân Hưng Đạo vương giao cho nhiệm vụ bắt đầu cuộc tổng công kích vào đại quân của giặc Nguyên vừa bị đánh bật khỏi kinh thành Thăng Long. Viên vệ tướng họ Vũ cho ngựa vượt lên cạnh Trần Quang Khải: “Thượng tướng, chúng ta dừng lại phía trước nghĩ ngơi một lát, nên lấy lại sức đi nốt một nữa đoạn đường còn lại, như vậy ngày mai mới có thể giết bọn giặc Nguyên lang sói kia.”.
Năm người ngồi cạnh một hồ nước nhỏ, dưới những tán cây liễu, nhìn lên là mảnh trăng non, xung quanh râm ran tiếng trùng dế gợi lên một cảm giác cô tịch. Trần Quang Khải không khỏi buồn bã cho cuộc sống quân nhân thời biến loạn, rồi cũng đến một ngày giữa sa trường da ngựa bọc thây. Ngọn gió đông bắc thổi ngang qua mặt, cái không khí lành lạnh làm cho vị Thượng tướng này cảm khái nhớ đến cái ngày gặp được cô gái hàng rượu trong lúc đi quan sát chiến địa, nơi đã chôn biết bao xác quân thù. Một trận chiến đã được Hưng Đạo vương khẳng định là sẽ chiến thắng, nhưng so sánh tương quan lực lượng, Thượng tướng không thể không lo lắng. Chính trong lúc đó, gặp được người con gái hàng rượu, đã giúp cho ông thêm tự tin. Đúng theo lời nói như lời tiên đoán của cô gái, đúng vào ngày mà quân giặc phải rút chạy thì ngọn bắc phong cũng sẽ thổi đến, thế là quân ta đã nắm hết điều kiện thuận lợi, chỉ còn chờ quân giặc sập bẫy, và bọn chúng đã sập bẫy thật.
“Vù vù”. Giữa không gian lặng lẽ, chợt có tiếng múa kiếm, với thân pháp cực cao, cả năm người đồng loạt rút kiếm. Giữa hồ nước một bóng trắng nhấp nhô mờ ảo, xuất hiện đột ngột như từ dưới đáy hồ trồi lên. Từng bước, từng bước, chân người ấy nhẹ nhàng chạm vào mặt nước lướt đi trên mặt nước, thanh kiếm trong tay lại càng lăng lệ, đường kiếm nhẹ nhàng, thanh thoát, kết hợp với thân hình uyển chuyển, kiếm xuất nhẹ nhàng, thu lại không có chút hơi sức, đúng là kiếm pháp khinh linh, ma mị. Đột nhiên bóng trắng như một mũi tên lao thẳng vào Trần Quang Khải. Trần Quang Khải hơi bất ngờ, đưa kiếm đón đỡ, bật lùi lại mấy bước. Rõ ràng người ấy đánh kiếm ra hết sức nhẹ nhàng, nhưng lực đạo thì không nhẹ chút nào. Nhưng người này đứng lại thu kiếm về không tấn công tiếp: “Xin chào tướng quân.”. Trần Quang Khải đưa mắt dò xét, đó là một cô gái, mặc áo trắng, đấu quấn một mảnh vải trắng, đôi môi tươi cười như hoa đào nở rộ. Trần Quang Khải đứng ngẩn người, nghĩ thầm không biết đã quen biết với cô gái này khi nào. “Không biết bổn tướng có quen biết với cô hay không?”. “Tướng quân đúng là người lớn mau quên, tiểu nữ đã từng rót rượu mời tướng quân ở bến sông này nào, tướng quân quên thật hay giả vờ vậy.”. “Vậy ra cô là Ngân Hạnh chủ quán rượu.”. “Đúng vậy, tiểu nữ từ lâu đã nghe tiếng tướng quân văn tài võ lược, vốn rất ngưỡng mộ. Hôm trước, cha của tiểu nữ biết tướng quân phải nhọc lòng vì việc đánh đuổi giặc Nguyên, người định là sẽ ra mở lời cho tướng quân, nhưng tiểu nữ đã xin với cha cho tiểu nữ làm thay.”. “Xin cám ơn tấm lòng ấy của cô, và xin cô hãy thay tôi cảm tạ cha của cô.”. “Ấy, nếu tướng quân muốn cám ơn cha của tiểu nữ thì hãy tự mình làm đi. Cha con tiểu nữ ở ngay bên kia hồ nước này, phía sau mấy hàng liễu. Tướng quân nhớ là phải băng ngang qua hồ nước này mới có thể đến được. Tiểu nữ nghĩ tướng quân có đủ bản lĩnh đó.” Vừa dứt lời cô gái đã quay mình thi triển khinh công lướt qua mặt hồ. Trần Quang Khải ngước lên nhìn trời, rồi lại nhìn mặt hồ, trên trời mảnh trăng chiếu ánh sáng yếu ớt, dưới đất hơi sương đã phủ đầy trên các tán lá, bóng cô gái dần khuất sau rặng liễu.
Phạm Văn Quý là một người thâm trầm ít nói, mặt hơi cau lại nói với Trần Quang Khải: “Thượng tướng cô gái này có vẻ tà mị, Thượng tướng có tin lời đi theo cô ta hay không, tiểu tướng nghĩ chúng ta nên xem việc quân là trọng lên đường đi thôi, sau này quay về đây tạ lỗi và cám ơn cũng không hề gì.”. “Phạm tướng quân nói vậy cũng có lý, nhưng việc này không mất bao nhiêu thời gian, vả lại cô ta đã có lòng chỉ cho lương sách diệt địch thì há lại lừa ta hay sao? Các người hãy ở đây đợi ta, ta đi cũng chỉ độ nữa canh giờ mà thôi.”. Trần Quang Khải nhúng chân lướt qua mặt hồ. Hồ không rộng lắm mặt nước hồ bàng bạc phản chiếu ánh trăng, khẽ rung động theo bước chân của Trần Quang Khải.

Trì kiếm (Phần 1) – Lê Ngại

Lửa. Lửa cháy rừng rực. Hàng trăm chiến thuyền đang bốc cháy. Bãi cọc nhọn hoắc có đầu bịt sắt đang dìm những chiếc chiến thuyền to lớn xuống dòng nước đang ùng ục cuộn xoáy. Thủy triều rút đi thật nhanh, bãi cọc như nghĩa địa đành cho những chiếc chiến thuyền, có những chiếc thuyền vẫn còn vắt vẻo trên đầu những chiếc cọc nhọn.
Từ những con lạch nhỏ những chiếc thuyền nhẹ thân dài mũi cong vút lao nhanh ra, đầu thuyền vẽ hình đôi mắt màu đỏ rực như những ngọn lửa đang cháy kia. Trên mỗi thuyền chở khoảng 50 cung tiễn thủ, hàng loạt tên bắn vãi ra, những mũi tên đang bốc lửa bởi đầu tên tẩm dầu dẫn hỏa. Chiếc thuyền đi đầu cập lại tại khúc quanh đầu con lạch. Một người mình khoác hoàng bào, đầu đội ngân khôi, hai tay giương cây thiết cung to nặng. Phựt. Rắc. Mũi tên nhanh như chớp bắn tới chiếc chiến thuyền làm lá soái kỳ gãy ngang rơi xuống nước. Viên tướng trên thuyền ngơ ngác. “Tiễn pháp như thần”, hắn cũng phải thầm khen. Trước giờ hắn chỉ thấy người trong bộ tộc y mới có tiễn pháp cao minh như vậy. “Hạ thuyền nhỏ vào bờ”, hắn ra lệnh. Lập tức một chiếc thuyền nhỏ được đưa xuống nước, hắn cùng với mấy viên tướng thân cận liền xuống chiếc thuyền chèo nhanh vào bờ.
Cả đoàn thuyền khoảng trăm chiếc giờ chỉ còn 3-4 chiếc là nguyên vẹn. Mấy trăm tên lính cũng theo y chèo thuyền nhỏ vào bờ.
Người mặc áo khoác màu vàng quay sang nói với tên lính bên cạnh: “Ngươi bảo người thu dọn, xong xuôi gọi đội truy binh theo ta”. Một tên vệ tướng từ một chiếc thuyền trong trận loạn chiếc quay về gặp người áo vàng cung kính: “Bẩm Thượng tướng quân, hầu như thiêu cháy hết toàn bộ đoàn thuyền, chủ tướng của chúng đã tháo chạy lên bờ, tàn dư khoảng hơn 200 tên”.
“Được, ngươi theo ta đuổi theo bọn chúng. Triệu trung quân dẫn binh theo sau nhớ nhanh chóng theo sau hỗ trợ. Nguyễn tướng quân cho người báo tin cho đội mai phục”.
Trần Thượng tướng lập tức lên bờ cùng với 4 vệ tướng đuổi theo bọn tướng địch đang tháo chạy.
Vùng này rừng cây um tùm lại ẩm ướt, cách phía trước hơn 10 dặm đường mới tới quan lộ. 5 người chạy xuyên qua rừng, đường lối nơi này thật quen thuộc đối với họ. Ngược lại, bọn binh tướng Mông Cổ kia đã không quen đường lối lại không quen đi đứng trên loại đất dẻo quánh mà trơn tuột như thế này. Thoáng cái Trần Thượng tướng đã đuổi theo tới phía sau. Ông chống kiếm ngửa cổ hú dài một tiếng. Phía trước một loạt tên bắn ra hơn hai trăm tên lính Mông Cổ bị chặn đứng lại. Trần Thượng tướng lại hú dài một tiếng nữa. Từ trên không, bốn phía, lưới cá được ném ra. Hai trăm thanh niên lực lưỡng kéo căng mành lưới tóm gọn lấy mấy trăm tên Mông Cổ như bắt lấy cá.
Tên tướng quân mặt đen trùi trũi, hàm râu vễnh ngược, đôi mắt to trợn tròn nhìn đám lính bị tóm gọn. Hắn chẳng còn cách nào khác, chạy nhanh về hướng bắc.
Hắn vừa chạy được mấy bước đã bị Trần Thượng tướng chặn lại. Thanh kiếm ánh lên ánh sáng lạnh lẽo. Thanh kiếm rung rung ngân lên thành tiếng làm cho tên tướng Mông Cổ phải rợn gai ốc. Đây chính là Trảm Long bảo kiếm mà chính tay Hưng Đạo vương đã thổi lửa, quay búa rèn nên. Trong lần kháng địch này, để giữ hòa khí trong quân, cũng như nâng cao tinh thần binh sĩ, Hưng Đạo vương trước chư tướng đã tặng thanh Trảm Long bảo kiếm này cho Thượng tướng Trần Quang Khải. Thanh kiếm trong tay Thượng tướng như thần long xuất hải, thanh kiếm vung lên lướt qua ngang mặt tên tướng mặt đen rồi đâm thẳng tới. Thanh bội đao của y cũng không vừa ngay tức thì đưa ra ngăn lại. Hai món binh khí chạm nhau, vang lên âm thanh chát chúa. Trần Quang Khải xoay ngang thanh kiếm chém xéo vào bên tay cầm đao của tên mặt đen, chân phải bước lên một bước. Tên mặt đen đang phải đưa đao ra đỡ nhát kiếm, hai chân đang trầm xuống trụ tấn, Trần Quang Khải đã xoay người lại đấu gối chèn vào sau bắp chân y, tay trái đưa ra sau nắm lấy lưng y đẩy mạnh một cái, thanh kiếm cũng xoay vòng đâm một nhát. Tên mặt đen ngã chỏng gọng, tay phải y trúng kiếm máu chảy đầm đìa. “Trói hắn lại, đến khi hội sư sẽ giết mà vỗ lòng quân.” Rồi quay sang một vệ tướng đang đứng bên cạnh: “Triệu trung quân hãy mang quân và chiến thuyền theo đường thủy, đưa tên này theo, ta và Nguyễn tướng quân sẽ cưỡi ngựa đi trước đến gặp Hưng Đạo vương. Nguyễn tướng quân này, từ đây đến Vạn Kiếp nhanh nhất phải mất bao lâu”. “Bẩm Thượng tướng, nếu đi ngựa kiêm trình ngày đêm thì mất một ngày một đêm.”. “Vậy mau chuẩn bị ngựa, chúng ta sẽ đi ngay.”

Trái đất

Chuyển động của Trái Đất

Chuyển động của Trái Đất là tổng hợp của các chuyển động:

* Chuyển động tự quay quanh trục
* Chuyển động quay quanh hệ kép Trái Đất – Mặt Trăng
* Chuyển động quay quanh Mặt Trời
* Chuyển động quay quanh Ngân Hà cùng với cả hệ Mặt Trời
* Chuyển động cùng với sự giãn nở của vũ trụ

Chuyển động tự quay quanh trục

Trái Đất tự quay quanh trục (nối Bắc Cực với Nam Cực) của nó, nếu xét so với nền sao, hết 23 giờ 56 phút và 4,09 giây (1 ngày thiên văn). Vì thế từ Trái Đất các chuyển động biểu kiến của các thiên thể trên bầu trời (ngoại trừ hiện tượng sao băng là diễn ra trong bầu khí quyển cũng như các vệ tinh quỹ đạo thấp) là chuyển động về phía Đông với tốc độ 15°/h = 15′/phút, tương đương đường kính góc của Mặt Trời hay Mặt Trăng cứ mỗi hai phút.
Chuyển động quay quanh Mặt Trời

Trái Đất quay một vòng quanh Mặt Trời hết 365,2564 ngày Mặt Trời trung bình (1 năm thiên văn, số liệu đo được đến năm 2006). Vì thế từ Trái Đất nó tạo ra chuyển động biểu kiến của Mặt Trời tương đối với các ngôi sao với vận tốc góc khoảng 1 °/ngày, hay đường kính góc của Mặt Trăng hay Mặt Trời cứ sau mỗi 12 giờ về phía đông.

Vận tốc quỹ đạo của Trái Đất khoảng 30 km/s, đủ để đi hết quãng đường bằng đường kính Trái Đất (~12.700 km) trong 7 phút, hay khoảng cách đến Mặt Trăng (384.000 km) trong 4 giờ.

Trái Đất có một vệ tinh tự nhiên: Mặt Trăng. Mặt Trăng quay một vòng quanh Trái Đất hết 27,3333 ngày. Vì thế từ Trái Đất tạo ra chuyển động biểu kiến của Mặt Trăng tương đối với Mặt Trời và các ngôi sao với vận tốc góc khoảng 12°/ngày, tức đường kính góc Mặt Trăng sau mỗi giờ về phía đông.

Quan sát từ cực bắc Trái Đất, chuyển động của Trái Đất, Mặt Trăng và sự tự quay quanh trục Trái Đất là ngược chiều kim đồng hồ.

Mặt phẳng quỹ đạo và trục quay Trái Đất là không vuông góc: trục Trái Đất nghiêng một góc khoảng 66,5° so với mặt phẳng quỹ đạo của nó. Điều này sinh ra các mùa và thời gian ban ngày mùa hè dài, thời gian ban ngày mùa đông ngắn; vùng cận cực có 6 tháng sáng, 6 tháng tối. Mặt phẳng quỹ đạo của Mặt Trăng nghiêng khoảng 5 độ so với mặt phẳng quỹ đạo Trái Đất xung quanh Mặt Trời (nếu không như vậy thì hàng tháng đều có hiện tượng nhật thực hay nguyệt thực).

Quyển Hill, tầm ảnh hưởng của lực hấp dẫn, của Trái Đất khoảng 1,5 Gm (930 nghìn dặm) theo bán kính, trong đó một vệ tinh tự nhiên (ví dụ như Mặt Trăng) sẽ quay ổn định quanh nó.

So với nền sao, trục Trái Đất chuyển động với tuế sai có chu kỳ khoảng 25.800 năm, cũng như chương động với chu kỳ chính khoảng 18,6 năm. Các chuyển động này sinh ra bởi lực hấp dẫn khác nhau của Mặt Trời và Mặt Trăng lên hình dạng không thuần túy là hình cầu của Trái Đất. Trong hệ quy chiếu gắn với một vật thể rắn trên Trái Đất, chuyển động của nó là không đều vì các chuyển động cực. Các chuyển động cực là gần như có chu kỳ, bao gồm hai thành phần: một có chu kỳ một năm và một có chu kỳ 14 tháng gọi là “sự dao động Chandler”. Vì vận tốc tự quay là dao động nên các yếu tố như độ dài ngày cũng dao động theo.

Chuyển động quay quanh Ngân Hà

Toàn bộ hệ Mặt Trời trong đó có Trái Đất chuyển động theo một quỹ đạo gần như là tròn cùng với nhánh Orion trên mặt phẳng quay quanh tâm của Ngân Hà, vận tốc 220 km/s, chu kỳ 226 triệu năm.

Lịch sử cây giáng sinh

Truyền thuyết về thánh Boniface, một thầy tu người Anh, người đã sáng lập ra nhà thờ đạo Cơ Đốc ở Pháp và Đức kể rằng, một hôm trên đường hành hương ngài tình cờ bắt gặp một nhóm những kẻ ngoại đạo sùng bái đang tập trung quanh một cây sồi lớn, dùng một đứa trẻ để tế thần. Để dừng buổi tế thần và cứu đứa trẻ, Boniface đã hạ gục cây sồi chỉ bằng một quả đấm!. Tại nơi đó đã mọc lên một cây thông nhỏ. Vị thánh nói với những kẻ ngoại đạo rằng cây thông nhỏ là cây của sự sống và nó tượng trưng cho cuộc sống vĩnh hằng của Chúa cứu thế.

Tương truyền, một lần thánh Martin Luther, người sáng lập đạo Tin Lành dạo bước qua những cánh rừng vào một đêm Noel khoảng năm 1500. Trời quang và lạnh. Hàng triệu vì sao sáng lấp lánh qua kẽ lá. Ngài thực sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của một loài cây nhỏ, trên cành cây tuyết trắng phủ đầy, lung linh dưới ánh trăng. Cảnh vật hôm đó đã làm Luther thực sự rung động. Vì thế, khi trở về ngài đã đặt một cây thông nhỏ trong nhà và kể lại câu chuyện này với lũ trẻ. Để tái tạo ánh sáng lấp lánh của muôn ngàn ánh sao ngài đã treo nến lên cành cây thông và thắp sáng những ngọn nến ấy với lòng tôn kính ngày Chúa giáng sinh.

Một truyền thuyết khác lại kể rằng, vào một đêm Noel đã rất lâu rồi có một người tiều phu nghèo khổ đang trên đường trở về nhà thì gặp một đứa trẻ bị lạc và lả đi vì đói. Mặc dù nghèo khó nhưng người tiều phu đã dành lại cho đứa trẻ chút thức ăn ít ỏi của mình và che chở cho nó yên giấc qua đêm. Vào buổi sáng khi thức dậy, ông nhìn thấy một cái cây đẹp lộng lẫy ngoài cửa. Hoá ra đứa trẻ đói khát tối hôm trước chính là Chúa cải trang. Chúa đã tạo ra cây để thưởng cho lòng nhân đức của người tiều phu tốt bụng.

Nguồn gốc thực của cây Giáng sinh có thể gắn liền với những vở kịch thiên đường. Vào thời Trung Cổ, những vở kịch về đạo đứcđược biểu diễn khắp Châu Âu, thông qua các vở kịch ấy người ta có thể truyền bá các bài kinh thánh. Những vở kịch nói về nguồn gốc của loài người và sự dại dột của Adam và Eve ở vườn Eden, thường được diễn vào ngày 24 tháng 12 hàng năm. Cây táo là một đạo cụ trong vở kịch, nhưng vì các vở kịch được diễn vào mùa đông, các loài cây đều chưa kết trái nên các diễn viên phải treo những quả táo giả lên cành cây.

Phong tục cây Giáng sinh trở nên phổ biến ở Đức vào thế kỷ 16. Người theo đạo Cơ đốc mang cây xanh vào trong nhà và trang hoàng cho chúng trong dịp lễ Giáng sinh. ở những vùng vắng bóng cây xanh, mọi người tạo ra các đồ vật hình chóp từ gỗ và trang trí cho nó các cành cây xanh và nến. Chẳng bao lâu sau, phong tục cây Giáng sinh đã trở nên phổ biến ở các nước Châu Âu.

Theo một truyền thuyết của nước Mỹ, một cuộc vui tổ chức xung quanh cây Giáng sinh vào một đêm Noel lạnh lẽo ở Trenton, New Jersey trong thời gian nội chiến đã làm thay đổi cục diện cuộc chiến. Những người lính phe Liên Bang quá nhớ nhà, nhớ những ngọn nến được thắp sáng treo trên các cành thông Giáng sinh, đã bỏ nơi canh gác để ăn uống vui vẻ. Washington đã tấn công và đánh bại họ trong đêm đó.

Vào giữa thế kỷ 19, Hoàng tử Albert chồng tương lai của nữ hoàng Victoria ra đời. Chính ông đã phổ biến rộng rãi phong tục cây Giáng sinh vào nước Anh. Năm 1841, đôi vợ chồng Hoàng gia này đã trang hoàng cây Giáng sinh đầu tiên của nước Anh tại lâu đài Windson bằng nến cùng với rất nhiều loại kẹo, hoa quả và bánh mỳ gừng. Khi cây Giáng sinh trở thành thời thượng ở Anh thì những gia đình giàu có đã dùng tất cả những đồ vật quý giá để trang trí cho nó. Vào những năm 1850, theo sự mô tả của đại văn hào Charles Dickens thì cây Giáng sinh ở Anh được trang hoàng bằng búp bê, những vật dụng nhỏ bé, các thiết bị âm nhạc, đồ trang sức, súng và gươm đồ chơi, hoa quả và bánh kẹo. Sau khi đã tồn tại ở Anh thì phong tục cây Noel cũng trở nên phổ biến trên khắp các vùng thuộc địa của đế chế Anh, tới cả những vùng đất mới như Canada.

Cây Giáng sinh lần đầu tiên được dân chúng ở Mỹ biết đến là vào những năm 1830. Khi hầu hết người dân Mỹ đều coi cây Giáng sinh là một điều kỳ cục thì những người Đức nhập cư ở Pennsylvania thường mang cây Giáng sinh vào các buổi biểu diễn nhằm tăng tiền quyên góp cho nhà thờ. Năm 1851 một mục sư người Đức đặt một cây Giáng sinh trước nhà thờ của ông làm cho những người dân xứ đạo ở đó đã bị xúc phạm và buộc ông phải hạ nó xuống. Họ cảm thấy đó là một phong tục ngoại đạo.

Tuy nhiên vào những năm 1890 nhiều đồ trang trí bắt đầu được nhập từ Đức vào và từ đó tục lệ về cây Giáng sinh trở nên phổ biến tại Canada và Mỹ. Có một sự khác biệt lớn giữa cây Giáng sinh của Châu Âu và Bắc Mỹ, cây của Châu Âu nhỏ, hiếm khi cao hơn một mét rưỡi, chỉ khoảng 4 hoặc 5 feet trong khi cây của Bắc Mỹ cao tới trần nhà.

Năm 1900, cứ 5 gia đình ở Bắc Mỹ thì có một gia đình có cây Giáng sinh, và 20 năm sau phong tục này trở nên khá phổ biến. Vào những năm đầu thế kỷ 20, người dân Bắc Mỹ thường trang trí cây thông bằng đồ trang trí do chính tay họ làm ra. Đồ trang trí truyền thống của người Ca-na-đa và người Mỹ gốc Đức gồm có quả hạnh nhân, quả hạch, bánh hạnh nhân với nhiều hình dạng thú vị khác nhau. Những hạt bắp chiên nhiều màu sắc, được trang trí cùng những quả phúc bồn tử và các chuỗi hạt. Cũng vào thời gian này bắt đầu xuất hiện những dây đèn trang trí trên cây Giáng sinh, nhờ nó cây thông rực rỡ hơn nhiều lần. ánh sáng trang trí bằng đèn điện kéo dài hơn và an toàn hơn rất nhiều so với ánh sáng toả ra từ những ngọn nến.

Mỗi năm khi ngày Giáng sinh tới, một cây Giáng sinh lộng lẫy được đặt tại quảng trường trung tâm Bentall thành phố Vancouver, phía nam BritishColumbia. Và dân chúng tập trung xung quanh cây Giáng sinh đầu tiên vừa được dựng lên và chưa được trang hoàng lộng lẫy kia. rồi ở cuối thành phố cây thông sáng bỗng bừng lên với muôn vàn ánh đèn đầy màu sắc, cùng lúc đó đội hợp xướng nhà thờ ca vang bài hát mừng lễ Giáng sinh. Tại ngọn đồi Parliament ở Ottawa, một cây Giáng sinh rực rỡ ánh đèn màu được đặt cạnh ngọn đuốc thế kỷ của Canada cùng với âm vị ngọt ngào của giai điệu Giáng sinh tuyệt vời từ tháp Hoà Bình Carillon vang đến.

Hàng thủy tùng Ailen mười sáu cây toả sáng lung linh trước quảng trường Union của Prancisco.Tại trung tâm Rockefeller ở NewYork, một cây Giáng sinh khổng lồ luôn lấp lánh bên cửa ra vào trước sân trượt băng. Tại thủ phủ Wasington, chính tổng thống đã thắp sáng cây vân sam trên bãi cỏ trước cửa nhà Trắng, 50 quả bóng bay lớn nhiều màu sắc được trang hoàng trên cây tượng trưng cho 50 bang. Một cây thông Nauy cao lớn đã tôn thêm vẻ duyên dáng cho quảng trường Trafalgar ở London. Đối với dân trong các thành phố thì lễ trang hoàng cây thông Nô-en báo hiệu một mùa Giáng sinh đã đến.

Từ năm 1947, những người ở Oslo hàng năm thường tặng một cây vân sam Na-uy cho những công dân của London, đôi với mọi người ở những thành phố này cũng như những thành phố khác thì lễ thắp đèn cho cây đánh giấu sự bắt đầu của một lễ Giáng sinh.

Hãy cứ vui đi, đừng nghĩ ngợi,
Mặc tôi sầu héo với muôn chiều
Suy nghĩ vẩn vơ, hồn tôi lạc
Giữa biển yêu đương chẳng bến bờ.

Lặng lẽ bước chân, chẳng nhìn đời,
Chỉ một mình ta giữa đầy vơi.
Cuối mặt che đôi dòng lệ chảy,
Mặn ở trong lòng, đắng bờ môi.

“Tôi đang tồn tại hay đang sống”,
Sống giữa yêu thương, với kiếp người ?

Lời khuyên cho “dân IT”

Lời khuyên cho “dân IT”

 

Hiện tại các chương trình đào tạo chính quy chuyên ngành CNTT ở VN chưa chưa đề cập tới những soft skills (kỹ năng mềm) như: giao tiếp, làm việc nhóm, thuyết trình, lập kế hoạch… Sau đây là sự tổng hợp từ ý kiến của nhiều chuyên gia, các nhà tuyển dụng cho sinh viên IT

1/ Bằng cấp và bảng điểm không phải là yếu tố quyết định. Nhà tuyển dụng (NTD) có các chuyên gia giỏi của lĩnh vực bạn có bằng cấp, nếu bạn kém cỏi thì chỉ 5 giây họ sẽ quay ra tò mò làm sao bạn lại có được chứng chỉ này.

Quy tắc số 1: phải trau dồi kiến thức để có bản lĩnh thực chất, có khả năng đáp ứng yêu cầu công việc trong thực tế, bằng cấp chỉ là yếu tố phụ.

2/ Tìm hiểu rõ nhà tuyển dụng cần gì ở bạn? Nói vui một chút, là bạn “có hoặc sẽ có” khả năng gì mà họ có thể “lợi dụng”. NTD sẽ tìm cách hỏi bạn nhưng kiến thức và kỹ năng mà họ cần bạn có. Nếu bạn có thì trả lời là có, nếu bạn chưa có kiến thức đó, hãy cho NTD thấy bạn đã hiểu nguyên lý của vấn đề, chỉ cần tập trung đầu tư thời gian, bạn sẽ trở thành người giỏi.

Quy tắc số 2: lấy khả năng tiếp cận nhanh kiến thức mà NTD cần để khắc phục sự khiếm khuyết kiến thức hiện tại của mình.

Ví dụ: NTD yêu cầu bạn trình bày về một hệ điều hành X mà bạn chưa sử dụng nó bao giờ (hoặc mới chỉ nghe loáng thoáng), bạn hãy bình tĩnh nói họ của HĐH X đó (thuộc họ Unix hay Windows), nói về vài nhận xét của bạn về nó. Bạn hãy tự tin nói cho NTD biết là bạn sẽ mất bao lâu để có thể làm việc với hệ điều hành X như họ yêu cầu (bởi ước lượng chính xác thời gian tiếp cận công nghệ cũng là một tiêu chí để đánh giá ứng viên của các NTD trong lĩnh vực IT).

3/ Tỉnh táo trước những câu hỏi lạ! Khi gặp những câu hỏi lạ không liên quan đến kỹ thuật hãy dành một chút thời gian tìm hiểu mục đích của câu hỏi trước khi trả lời. Bạn có thể yêu cầu NTD cho bạn 1 phút để suy nghĩ hoặc tìm kế hoãn binh để đoán ra ý đồ của NTD.

Quy tắc số 3: Đừng vội vàng trả lời ngay những câu hỏi lạ.

Ví dụ: NTD hỏi bạn là nếu đang đi một con thuyền, trên thuyền có một tảng đá và bạn vứt tảng đá đó xuống hồ. Hỏi: nước trong hồ dâng lên hay hạ xuống?. Xin chú ý, NTD không quan tâm câu trả lời là dâng lên hay hạ xuống, mà họ chỉ muốn kiểm tra khả năng tìm hiểu các yêu cầu để giải quyết vấn đề của bạn. Một ứng viên tốt sẽ hỏi lại rất nhiều câu hỏi (hỏi càng hay càng được đánh giá cao) như: hồ có to không? tảng đá có to không? nước trong hồ là mặn hay ngọt… trước khi đưa ra kết luận.

4/ Khả năng nghiên cứu bằng tiếng Anh! Lĩnh vực IT rất cần khả năng này, ít nhất bạn phải có khả năng đọc hiểu tài liệu kỹ thuật tiếng Anh. Hãy nói thẳng với NTD về khả năng tiếng Anh của bạn (nếu bạn không nghe/nói được, điều này ít quan trọng hơn đọc/hiểu).

Quy tắc số 4: bạn phải là người có thể nghiên cứu tốt bằng tài liệu tiếng Anh

5/ Tự tin có cơ sở! Đừng ngại “sửa lưng” NTD, nếu bạn nắm rõ vấn đề hãy mạnh dạn tương tác với NTD. Những NTD cởi mở sẽ rất thích các ứng viên có quan điểm mạnh, tư tin và vững vàng trong trình bày! (Rất cần thiết nhưng không nên lạm dụng một cách thái quá sẽ “hiệu quả ngược”.)
Quy tắc số 5: hãy khác biệt và tự tin.

Ví dụ: bạn không cần đợi đến đợt phỏng vấn mới nộp hồ sơ, hãy mạnh dạn tương tác và đề xuất trực tiếp với NTD, bạn sẽ nhận được những kết quả hết sức thú vị.

6/ Hồ sơ xin việc rõ ràng và sáng sủa (sự cẩu thả trong chuẩn bị hồ sơ tạo ấn tượng rất xấu vì làm giảm bớt sự tin cậy của người tuyển dụng). Đặc biệt phần CV (tóm tắt thông tin cá nhân) cần làm rõ những khả năng, kinh nghiệm và định hướng lĩnh vực đang quan tâm và dự kiến kế hoạch để đạt được mục đích đó.

Nguyên tắc số 6: Hãy rèn luyện tính nghiêm túc, biết lựa chọn hướng đi rõ ràng và thể hiện nó.

7/ Tính thật thà: Trong phỏng vấn, đây là yếu tố rất quan trọng. Việc trả lời lòng vòng hoặc không nhất quán (đặc biệt các câu hỏi liên quan tới các vấn đề kỹ thuật) sẽ gây ấn tượng rất tệ. Những gì chưa rõ hoặc không biết thì cần trả lời ngay là chưa biết hoặc chưa nghiên cứu. Người tuyển dụng đánh giá cao nếu nhận thấy tính thật thà khi trả lời và tính cầu tiến (Ví dụ: Vấn đề này em chưa rõ nhưng có thể có câu trả lời chính xác sau…. thời gian)

Nguyên tắc số 7: Hãy luôn biết mình là ai và học lấy tinh thần cầu tiến

8/ Tính trách nhiệm, cẩn trọng và chủ động trong công việc: Trong thời điểm này, tính trách nhiệm, cẩn trọng được đánh giá cao hơn sự thông mình, nhanh nhạy nhưng không có trách nhiệm làm tới nơi tới chốn 1 công việc. Đặc biệt nếu bạn muốn vào các vị trí quan trọng (ví dụ quản trị mạng, vị trí liên quan tới bảo mật thông tin…)

Nguyên tắc số 8: Trong quá trình tuyển dụng, hãy thể hiện mình là người quyết đoán nhưng có trách nhiệm.

9/ Tính sáng tạo và khả năng hòa đồng nhanh chóng với môi trường mới: Nếu bạn có tố chất này thì sẽ được cộng điểm tương đối.

Nguyên tắc số 9: Khi tuyển dụng, hãy ăn nói tự nhiên một cách hợp lý, thân thiện và dí dỏm.

10/ Kinh nghiệm thực tế: được đánh giá thông qua các đề tài nghiên cứu khoa học, đồ án tốt nghiệp, nơi thực hành, làm tại các công ty trong thời gian sinh viên. Hãy cố gắng thể hiện ra được những gì mình đã từng làm và có liên quan tới nơi mà bạn xin việc. Cũng rất chú ý khi trình bày khả năng của mình, cần toát lên cho người tuyển dụng thấy được sự chắc chắn và rõ ràng đối với các thông tin bạn đưa ra.

Ví dụ: Trình bày một cách tổng quan về chính đồ án tốt nghiệp bạn đã làm. Cách làm tưởng chừng đơn giản nhưng sẽ khiến NTD đánh giá được nhiều về bạn.

Nguyên tắc số 10: Hãy chuẩn bị cho con đường của bạn bằng những thực nghiệm, nghiên cứu thực tế ngay từ lúc bạn còn trên ghế nhà trường và phát xuất ý tưởng.

Trên đây là một vài lời khuyên của một số các nhà tuyển dụng lớn về nhân lực IT ở Việt Nam và các chuyên gia. Chúng tôi cũng thu thập ý kiến của một số cá nhân từng có nhiều kinh nghiệm trong quá trình “bị” phỏng vấn tuyển dụng. Đúc kết lại, tất cả mọi người đều có chung một nhấn mạnh: Lời khuyên quan trọng nhất là hãy chuẩn bị cho mình một bản lĩnh vững vàng + niềm đam mê, bởi IT là một lĩnh vực đầy thử thách!

10 lời khuyên này được tổng hợp lại từ ý kiến của một số nhà tuyển dụng, đại diện cho rất nhiều nhà tuyển dụng của VN và thế giới. Do vậy, không hẳn đó đã là những lời khuyên đúng đắn tuyệt đối nhất. Song chúng tôi hy vọng, những lời khuyên này sẽ giúp các bạn trẻ ít nhiều trong một hoàn cảnh cụ thể nào đó. 

 

(vietnamnet)

10 Laptop bán chạy nhất châu á

danh sách 10 laptop bán chạy nhất tại khu vực này trong năm qua vẫn chịu sự thống trị của những model giá rẻ. Tuy không có sự góp mặt của Asus Eee PC do xuất hiện muộn, nhưng hầu hết những cái tên trong top 10 sau đây đều có giá bán trong khoảng 1.200 – 1.300 USD.

1. Compaq Presario V3000 series


Vương miện của năm 2007 thuộc về dòng laptop phổ thông Compaq Presario V3000 của HP. Điều làm nên thành công cho dòng máy này chính là khả năng hỗ trợ cả chip AMD và Intel. Bên cạnh đó, nó còn sở hữu một loạt những tính năng cơ bản và đầy đủ các cổng kết nối cần thiết. Ngoài ra, máy còn được đánh giá cao về tốc độ hoạt động, tuổi thọ pin và khả năng hiển thị của màn hình LCD 14,1 inch.

Giá tham khảo tại Việt Nam: 940 – 1.360 USD, tùy cấu hình.

2. HP Pavilion dv2500

HP cũng là hãng chiếm lĩnh luôn vị trí thứ hai với model Pavilion dv2500, nhờ sở hữu một loạt tính năng mạnh mẽ và một thân hình bắt mắt. Tuy chỉ có giá khoảng 1.100 USD, nhưng tốc độ hoạt động của cỗ máy này có thể sánh ngang với những model đắt tiền hơn rất nhiều. Ngoài màn hình LCD 14,1 inch, HP Pavilion dv2500 còn được trang bị 2 giắc cắm tai nghe và rất nhiều cổng kết nối. Tuy nhiên, tuổi thọ pin của máy không cao, đồng thời, người dùng phải chấp nhận hy sinh một cổng USB để đổi lấy một cổng HDMI.

Giá tham khảo: 1.099 USD.

3. Acer Aspire 5583WXMi

Giá bán chưa đến 1.100 USD của Acer Aspire 5583WXMi có thể xem là hời đối với một cỗ máy được cài sẵn Windows Vista và bộ vi xử lý Intel Core 2 Duo. Đây cũng là một chiếc laptop giá rẻ hiếm hoi được trang bị card đồ họa rời và một loạt cổng kết nối thiết yếu. Ngoài ra, Acer Aspire 5583WXMi còn khá hấp dẫn nhờ ngoại hình thanh thoát, vừa sang trọng vừa mạnh mẽ. Máy cũng được tích hợp một webcam 1,3 Megapixel, cho chất lượng hình ảnh rất cao.

Giá tham khảo: 1.080 USD.

4. Acer Aspire 5610AWLMi

So với những chiếc laptop có cùng tầm giá 900 USD, Acer Aspire 5610AWLMi sở hữu cấu hình cao hơn rất nhiều. Ngoài bộ vi xử lý Intel Core Solo, chiếc laptop giá rẻ này còn được trang bị ổ ghi DVD, đầu đọc thẻ nhớ và được cài sẵn hệ điều hành Windows Vista. Phong cách thiết kế Folio của Acer cũng mang đến cho Aspire 5610AWLMi vẻ bề ngoài hết sức hấp dẫn.

Giá tham khảo: 890 USD.

5. HP Compaq Business Notebook nx6320

Trọng lượng tối thiểu 2,6 kg, HP Compaq nx6320 nổi bật với công nghệ di động Intel Centrino Duo và đầu đọc thẻ nhớ 7 trong 1. Vì là máy tính dành cho doanh nhân nên HP Compaq Business Notebook nx6320 còn có các tính năng bảo mật như chip TPM, cảm biến nhận dạng vân tay và công cụ HP ProtectTools, giúp bảo vệ ổ cứng.

Bộ khung của HP nx6320 được mạ lớp chống xước, giúp ngăn ngừa việc để lại vết trong quá trình di chuyển và sử dụng máy hàng ngày. Cùng với tầm giá phải chăng và hỗ trợ hai lựa chọn chip Intel Core Duo và AMD Turion X2, nx6320 thực sự là ứng viên sáng giá cho những người dùng vừa cần cấu hình mạnh, vừa đề cao tính năng, độ an toàn, tin cậy.

Sản phẩm được bán tại Việt Nam với mức giá tham khảo 1.430 USD.

6. Acer Aspire 5052AWXMi

Tuy không được trang bị chip Centrino đời mới, nhưng với mức giá chỉ hơn 800 USD, Acer Aspire 5052AWXMi vẫn có tốc độ hoạt động rất cao, với bộ vi xử lý AMD Turion 2,2 GHz. Không những vậy, card đồ họa ATI Radeon Xpress 1100 mà Acer trang bị cho chiếc laptop này cũng được đánh giá cao hơn so với những giải pháp đồ họa tích hợp sẵn của Intel. Ngoài ra, Aspire 5052AWXMi còn được tích hợp ổ DVD đa định dạng, webcam có khả năng xoay linh hoạt và được cài sẵn hệ điều hành Windows Vista. Bộ nhớ của máy cũng có thể nâng cấp lên mức 1 GB.

Giá tham khảo: 827 USD.

7. Lenovo 3000 N200

Lenovo 3000 N200 có 2 phiên bản, một có màn hình 15,4 inch và một 14,1 inch. Cả hai phiên bản đều mang trong mình khả năng kết nối mạnh mẽ, như mạng không dây WLAN chuẩn 802.11n, giao tiếp Bluetooth, mạng Ethernet 10/100. Máy cũng được trang bị đầu đọc vân tay dạng sinh trắc học có độ tin cậy rất cao. Ngoài ra, người dùng còn có thể lựa chọn giữa card đồ họa Intel tích hợp sẵn và card đồ họa rời của Nvidia. Lenovo 3000 N200 còn sở hữu webcam và micro, giúp người dùng dễ dàng thực hiện các cuộc hội thảo từ xa. Cấu hình của máy khá cao, với bộ vi xử lý Core 2 Duo T7500 2,2 GHz, RAM 2 GB, ổ cứng 160 GB.

Giá tham khảo: 1.239 USD.

8. HP Pavilion dv9100

HP Pavilion dv9100 là một mẫu laptop giải trí có khả năng hoạt động hết sức mạnh mẽ, nhờ sở hữu chip lõi kép Intel Core 2 Duo đời mới. Bên cạnh đó, máy còn được trang bị cổng HDMI tiên tiến, webcam tích hợp sẵn và điều khiển từ xa để quản lý các tính năng đa phương tiện. Ngoài khả năng đồ họa cao, HP Pavilion dv9100 còn rất hấp dẫn ở chỗ, có tới hai khoang dành cho ổ cứng. Tuy nhiên, chiếc laptop này thiếu bộ thu tín hiệu TV và không hỗ trợ lựa chọn cài hệ điều hành thiên về giải trí Windows XP Media Center.

Giá tham khảo: 2.152 USD.

9. Lenovo Y410

Trong khi các series C, N và V của Lenovo nhắm đến đối tượng khách hàng là những doanh nghiệp nhỏ và vừa, thì dòng Y lại có đích ngắm là người dùng phổ thông. Giá rẻ là một ưu thế không thể phủ nhận của Y410, nhưng bên cạnh đó, bộ tính năng mà nó sở hữu cũng được đánh giá cao hơn rất nhiều so với các đối thủ có cùng giá tiền như Acer Aspire 4710 hay Dell Inspiron 1420.

Lenovo Y410 sở hữu đầy đủ các tính năng hỗ trợ giải trí, như webcam 1,3 Megapixel kết hợp với công nghệ Veriface có khả năng giúp người dùng cài mật khẩu cho máy bằng chính khuôn mặt của mình. Máy cũng được trang bị hệ thống âm thanh khá mạnh mẽ, với 2 loa stereo công suất 1,5 Watt và một loa siêu trầm subwoofer công suất 2 Watt.

Giá bán tại Việt Nam của sản phẩm này là 977 USD trở lên, tùy cấu hình.

10. Acer Aspire 5920G

Acer Aspire 5920G được nói đến khá nhiều trong năm 2007, bởi đây là một chiếc laptop không được đánh giá cao về ngoại hình, nhưng liên tiếp xuất hiện trên bảng xếp hạng laptop bán chạy hàng tháng tại châu Á. Điểm mạnh của máy nằm ở tốc độ xử lý nhanh và bộ tính năng dồi dào. Bên cạnh đó, khả năng hiển thị của màn hình cũng rất tốt.

Giá tham khảo: 1.760 USD.

Way Back Into Love – Hugh Grant & Haley Bennett (OST – Music n Lyric)

Hugh Grant as Alex Fletch, Haley Bennett as Cora Corman

demo version:

full version:

audio:

[Cora]
I’ve been living with a shadow overhead
I’ve been sleeping with a cloud above my bed
I’ve been lonely for so long
Trapped in the past, I just can’t seem to move on

[Alex]
I’ve been hiding all my hopes and dreams away
Just in case I ever need them again someday
I’ve been setting aside time
To clear a little space in the corners of my mind

[Cora & Alex]
All I wanna do is find a way back into love
I can’t make it through without a way back into love
Oh oh oh

[Cora]
I’ve been watching but the stars refuse to shine
I’ve been searching but I just don’t see the signs
I know that it’s out there
There’s gotta be something for my soul somewhere

[Alex]
[Way Back into Love lyrics on http://www.metrolyrics.com]

I’ve been looking for someone to shed some light
Not somebody just to get me through the night
I could use some direction
And I’m open to your suggestions

[Cora & Alex]
All I wanna do is find a way back into love
I can’t make it through without a way back into love
And if I open my heart again
I guess I’m hoping you’ll be there for me in the end

[Cora]
There are moments when I don’t know if it’s real
Or if anybody feels the way I feel
I need inspiration
Not just another negotiation

[Cora & Alex]
All I wanna do is find a way back into love
I can’t make it through without a way back into love
And if I open my heart to you
I’m hoping you’ll show me what to do
And if you help me to start again
You know that I’ll be there for you in the end

mp3 download