Trì kiếm (phần 10)

Liễu, Trần , Vũ ba người vừa vượt qua chiếc hố như vừa vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết, trong bọn bốn người kia chỉ có lão già áo xanh là có khả năng đuổi kịp ba người, nhưng chắc là hắn khinh công không thể so bì được với ba người Liễu, Trần, Vũ.

Trong khi đó, ba người Liễu, Trần, Vũ như vừa thoát khỏi đại nạn phóng người vút lên núi Yên Tử, vì biết chắc rằng nếu để bốn đối thủ vây công thì tính mạng chẳng toàn. Lúc này ba người không suy nghĩ gì nữa chỉ ra sức lao đi như bay, hàng dặm đường núi Yên Tử vụt qua trong thoáng chốc. Phía trước mắt họ là khoảng sân rộng của Mã Bi tự, giờ đây họ không cần để ý tới những người đã truy đuổi họ ráo riết mấy ngày qua. Liễu Không vừa gặp ba người vội vàng nói:”Ngân Hạnh cuối cùng con cũng đã đến, xin chào thượng tướng quân.”. Lời nói khách sáo buông lỏng làm không khí tại đương trường trầm xuống. Pháp Không liền lên tiếng dường như cùng lúc với tiếng “thượng tướng quân” của Liễu Không:”Liễu sư đệ không cần dài dòng nữa, sư đệ hãy giải thích cho tướng quân về Ngũ trì huyết kiếm và cuộc chiến hôm nay, nhưng trước tiên phải hợp nhất Đế long kiếm ấn và Trảm long bảo kiếm đã.”. Nói xong Pháp Không vẫy tay vỗ ba chưởng phách không vào tấm bia đá có in hằn dấu bàn tay phía sau tảng đá mà ông đang ngồi. Cả hai người Liễu Không và Tiêu  lãng tử cũng làm như vậy, vỗ ba chưởng phách không vào tấm bia phía sau họ.

Từ giữa sân lát đá phiến, một trụ đá từ từ được nâng lên, trên trụ đá có một hốc rỗng, Pháp Không từ từ tiến lại gần cầm lấy một vật từ trong hốc đá. Vật hình trụ làm từ đá, điêu khắc hình một con rồng, miệng con rồng mở to, nếu nói rằng dùng vật này làm chuôi kiếm thì không hợp chút nào. Trong lúc đó, Liễu Không nói với Trần Quang Khải: “Xin phép thượng tướng quân cho lão phu mượn thanh kiếm Trảm long để sử dụng.”. Liễu Không rút thanh Trảm long kiếm ra khỏi vỏ, hai tay tách chuôi kiếm và lưỡi kiếm rời nhau, Liễu Không liền trao lưỡi kiếm cho Tiêu lãng tử nói:”Bây giờ đến lượt Tiêu huynh đệ phí chút công sức, cùng sư huynh hợp nhất bảo kiếm.”. Tiêu lãng tử nhận lấy lưỡi kiếm ngầm vận chân lực dẫn truyền chân khí chí nhu, từ tốn đưa lưỡi kiếm đến gần kiếm ấn, lạ thay lưỡi kiếm và kiếm ấn khớp nhau một cách kỳ lạ. Thanh kiếm mang hai luồng chân khí đối nghịch, từ thanh kiếm phát ra một trường lực cực kỳ mạnh mẽ có thể khiếp phục người khác. Dáng hình uy mãnh của con rồng cuộn quanh kiếm ấn, miệng ngậm chặt lấy lưỡi kiếm.
Trong khi đó, Liễu Không nói với Trần Quang Khải:”Lần này mong Thượng tướng quân tương trợ, sử dụng bảo kiếm mới có thể thắng được huyết kiếm môn, chỉ có thắng chúng ta mới tiếp tục giữ lại Ngũ trì huyết kiếm không để cho thanh ma kiếm này xuất hiện trên giang hồ gây nên gió tanh mưa máu.”. “Bổn tướng có nghe Liễu Ngân Hạnh nói qua về huyết kiếm môn, một môn phái thần bí, nhưng đối với Ngũ trì huyết kiếm có nhiều thắc mắc, không biết nó có lai lịch như thế nào mà Liễu lão phải mất nhiều công sức để chế phục nó như vậy.”. Liễu Không nói:”Đây chính là oán khí còn lại từ hơn trăm năm trước. Khi ấy trong võ lâm xuất hiện một môn phái gọi là huyết kiếm môn, môn chủ huyết kiếm môn võ công trác tuyệt lần lượt đánh bại các cao thủ, gieo sóng gió khắp giang hồ, theo bên cạnh huyết kiếm môn chủ là thanh Ngũ trì huyết kiếm này. Khi ấy võ lâm không hiểu sao huyết kiếm lại có uy lực và ma lực đến như vậy. Sau này huyết kiếm môn chủ cùng với Ngũ trì huyết kiếm đột nhiên không rõ tung tích. Hai mươi năm trước, huyết kiếm lại tái xuất giang hồ, đối thủ mà huyết kiếm môn nhắm đến chính là sư phụ của hai sư huynh đệ chúng ta, trong trận chiến đó, chúng ta mới biết được lai lịch xuất xứ của huyết kiếm môn và Ngũ trì huyết kiếm.”. Liễu Không ngừng một chút rồi chậm rãi nói tiếp:”Ngũ trì huyết kiếm vốn là ngũ trì kiếm gồm năm thanh kiếm đại diện cho ngũ hành được tiền nhân kiếm môn rèn đúc nên, đến đời môn chủ thứ bảy, hơn trăm năm trước, vị môn chủ này thông minh tuyệt đỉnh luyện được đến cảnh giới cao nhất của Phục dương công, dùng máu và Phục dương công chế luyện và dung hợp năm thanh kiếm thành một gọi là Ngũ trì huyết kiếm.”. Trần Quang Khải hỏi:” Vậy thì Ngũ trì huyết kiếm có liên quan đến trận chiến hôm nay như thế nào?”. “Năm xưa sư phụ ta đã đánh bại sư phụ của Đào Thu Phong, đôi bên ước hẹn cứ mười năm sẽ tái chiến, bên nào thắng sẽ được quyền giữ Ngũ trì huyết kiếm, mười năm trước ba người, sư huynh, Tiêu huynh và ta may mắn thắng được nên đã giữ lấy huyết kiếm, ngày mai là đến ngày ước hẹn. Theo ta biết mười năm nay Đào Thu Phong bế quan tu luyện Phục dương công rất chuyên tâm, cho nên lần này chúng ta mới nhờ đến thượng tướng quân trợ giúp.”. Pháp Không sau khi đã hợp nhất bảo kiếm, từ từ tiến lại trước mặt Trần Quang Khải, xoay ngang thanh kiếm trao cho Trần Quang Khải. Trần Quang Khải khiêm cung nhận lấy quan sát lưởi kiếm và kiếm ấn, lưỡi kiếm giờ đây ánh lên màu thép xanh ngời, kiếm ấn được chạm khắc tinh xảo, miệng rồng ngậm lấy lưỡi kiếm hình thế thật là uy vũ.

Trì kiếm (phần 9)

Tiêu lãng tử nhẹ nhàng đặt chân xuống phiến đá, vạt áo khẽ phất phơ, cơn gió nhẹ thổi qua mặt ba người có mặt nơi đó. Không gian giữa ba người chợt im lặng, sự tĩnh lặng kỳ lạ. Tiêu lãng tử xoay qua nói với Pháp Không:” Xin chào đại sư, cách biệt đã mười năm.”. Pháp Không cũng đáp lễ:”Mười năm không gặp, vừa gặp thì đã khác xưa, võ công Tiêu thí chủ thì tăng tiến nhưng dung mạo vẫn như mười năm trước.”. “Nhớ lại mười năm trước đây ba chúng ta cũng tại đây đã phải liên thủ mới có thể chế phục được huyết kiếm, mười năm sau tái ngộ lại huyết kiếm tại hạ vẫn cảm thấy khiếp sợ uy lực của nó.”. Liễu Không nói:”Lần này ta đoán rằng Đào Thu Phong đã luyện Phục dương công đến cảnh giới tuyệt cao, e rằng chúng ta cho dù liên thủ chưa chắc thắng được, vì vậy mà ta có ý là không trao lại Ngũ trì huyết kiếm cho hắn.”. “Như vậy e sẽ làm cho Đào Thu Phong phật ý, đại sư và Liễu huynh không khỏi mang tiếng.”. Liễu Không nói: ” Chuyện mang tiếng thì không hề gì. Không biết Tiêu huynh đệ luyện Hàn lãng nhu công như thế nào rồi.”. Tiêu lãng tử trả lời:” Thật xấu hổ với tiền nhân Lãng tử môn, tài trí của ta không bằng người, công phu tu luyện chỉ mới đến quá cảnh, có lẽ chưa đủ để chế phục huyết kiếm.”. Liễu Không nói: “Lần này ta và sư huynh có bàn đến việc Tiêu huynh đệ dùng Hàn lãng nhu công liên thủ với một người, ngoài ra thêm ta và sư huynh trợ thủ chắc là có thể thắng được Đào Thu Phong, còn nếu như Đào Thu Phong bố trận ngũ hành thì e rằng đôi bên sẽ lưỡng bại câu thương, đó là điều mà chúng ta và Đào Thu Phong đều không muốn.”. Tiêu lãng tử nói:” Chẳng lẻ Liễu huynh đã tìm được người mang vương  khí có thể trấn áp bá khí của huyết kiếm?”. Liễu Không nói:”Đúng vậy. Mọi vật trên đời đều tương sinh tương khắc, huyết kiếm có ẩn chứa bá khí thì cũng có khắc tinh của nó đó là vương khí. Lưỡi gươm Trảm Long do Hưng Đạo vương rèn nên một khi kết hợp với Đế Long kiếm ấn được người dùng kiếm dẫn dắt luồng chân khí chí dương chí nhu sẽ tạo nên kiếm khí có thể chế phục được bá khí của Ngũ trì huyết kiếm.”

Ám khí trong tay Liễu Ngân Hạnh vừa bay ra cắt đứt một đầu ngọn hắc long tiên, kiếm trong tay Ngân Hạnh cũng bay ra khỏi vỏ chặn đường tiến đầu còn lại của ngọn hắc long tiên. Ba người Liễu, Trần, Vũ nhẹ nhàng nhảy qua đoạn dây nhỏ căng ngang hai thân cây cổ thụ đứng ở đầu bên kia cái hố sâu. Liễu Ngân Hạnh quay đầu lại nói:” Chúng ta thi xem ai có khinh công cao hơn đến Mã Bi tự trước.”. Liễu Ngân Hạnh nói xong ba người cũng khuất bóng sau hàng cây cao lớn để lại bốn lão già đang tần ngần ra vì bất ngờ. Họ bất ngờ vì ngón ám khí độc môn, bất ngờ vì khinh công của đối thủ thực sự đáng nể. Khinh công cao đến mức họ có thể lướt qua chiếc hố dài ba trượng cắm đầy chông nhọn, vượt qua cái chướng ngại vật tựa như thiên la địa võng.

Trì kiếm (Phần 8)

Bầu trời Yên Tử sơn cao vời vợi, không khí quang đãng, từng gốc cây, khóm lá cũng tràn đầy sức sống. Trên lối đi dẫn lên núi chen giữa hai thân cây cổ thụ tạo thành lối mòn giờ đây đã bị đào lên tạo thành một hố sâu, một sợi tơ vàng cực kỳ nhỏ bé được cột vắt ngang qua hố nối hai thân cây cổ thụ, từ xa nhìn vào sẽ khó mà thấy được sợi tơ ấy. Một chiếc bẫy đơn giản như thế thì khó mà gây khó khăn cho những đại cao thủ giang hồ, trừ khi có điều gì đó đặc biệt hơn. Đứng phía trước chiếc hố sâu giờ này là một người đàn bà da mặt trắng như tuyết, tóc đen và dài, tay cầm một đoạn thiết côn, thật khó đoán định được tuổi tác của bà ta.  Người đàn bà này đứng im bất động, mắt khép hờ, đang chờ đợi. Phía sau thân cây bên trái một gã mặt áo xanh, trùm một chiếc mũ dài, thân hình rất ốm, nấp sau thân cây nếu ông ta không lên tiếng chắc khó có ai phát hiện, trong tay đã thủ sẵn ngọn hắc long tiên, một cái roi kỳ lạ với hai đuôi dài và đen. Một chiếc bẫy liên hoàn hoàn hảo. Nhưng chiếc bẫy này dành cho ai mà khiến hai cao thủ phải chú tâm chuyên nhất không một chút sơ ý. Người họ chờ cũng đã đến. Từ xa xuất hiện một nhóm người đang dùng khinh công lướt đi rất nhanh, phía trước hai nam một nữ, phía sau không xa lắm là hai lão già một mặc áo vàng một mặc áo tím đang đuổi riết. Từ sườn này lên Yên Tử sơn chỉ duy nhất con đường độc đạo này, giờ đây chắn ngay trước mặt ba người đi trước là một bà lão mặt trắng như tuyết. Bọn ba người vừa đến gặp người chắn ngang đột nhiện ngừng lại xin nhường đường thì bà lão áo trắng đã quét cây thiết côn ngang qua một chiêu hoành tảo thiên quân đồng thời nhảy sang trái một bước. Phía sau ba người hai người áo vàng và áo tím đã đuổi tới. Bọn Liễu Ngân Hạnh và Trần Quang Khải liền hít một hơi tung người lên cao nhảy qua hố, còn đang trên không, lão già mặc xanh từ sau thân cây xuất hiện. Ngọn hắc long tiên trong tay lão già như thần long giỡn sóng, chia ra làm hai nhắm vào Liễu Ngân Hạnh và Trần Quang Khải bổ tới. Ngọn tiên vừa đến trước mặt hai người liền được giật xuống quét ngang vào thượng vị Liễu Ngân Hạnh và chân của Trần Quang Khải. Trong phút chốc ba người áo trắng, áo vàng và áo tím liền từ phía sau tập kích tới. Rõ ràng ba người Liễu, Trần, Vũ đã rơi vào cảnh thập tử nhất sinh. Liễu Ngân Hạnh khẽ vẫy tay một cái, một luồng ánh sáng màu vàng từ trong tay áo Liễu Ngân Hạnh bay ra, chính là độc môn ám khí kim tằm tơ.

Ở lưng chừng Yên Tử sơn, tòa Mã Bi tự dựa lưng vào vách núi dáng dấp thật sâm nghiêm. Trước chùa là khoảng sân rộng vuông vức chừng năm trượng. Một tảng đá lớn được đặt ở phía đông bắc, bây giờ trên tảng đá đó một nhà sư đang tĩnh tâm tọa thiền. Phiến đá phía đông nam cũng có một người ngồi nhưng có vẻ như đang lo lắng chờ đợi ai, chợt nhà sư lên tiếng: “Liểu sư đệ không cần lo lắng như vậy, Liễu nha đầu chắc sẽ đưa được người đó đến nhanh thôi mà.”. “Sư huynh nói đúng, đệ quả thật đã quá lo lắng, nhưng sư đệ đây nghĩ rằng bọn huyết kiếm môn đã đến đất Yên Tử này rồi.”. “Sư đệ nói như vậy là có ẩn ý gì?”. “Sư huynh, chuyện này phải kể lại năm năm trước, hạ thuộc của huyết kiếm môn chủ đã từng kiếm đến đệ để mà trộm kiếm, theo đệ nhận định hắn đã luyện Phục dương công đến cảnh giới cao nhất nên mới cần đến Ngũ trì huyết kiếm trợ giúp để thôi kinh quá huyệt.”. “Như vậy có lẻ trận quyết chiến lần này khó mà tránh khỏi cảnh đôi bên cùng bị thương, chỉ mong Tiêu thí chủ cũng luyện xong Hàn lãng nhu công”. Lời của Pháp Không thiền sư vừa dứt, ớ phiến đá phía tây bắc đã xuất hiện một người, người này phong thái ung dung, diện mạo khôi ngô, khó mà đoán định được người này bao nhiêu tuổi. Người này chính là Tiêu lãng tử, môn chủ đơn truyền của Lãng tử môn. Lãng tử môn là môn phái vượt ngoài sự tranh chấp của giang hồ, mỗi đời môn chủ chỉ có duy nhất một đệ tử và kế tiếp giữ vị trí môn chủ.

Trì kiếm (Phần 7) – Lê Ngại

Trần Quang Khải thấy Ngân Hạnh đi tới con đường đầu làng liền bước nhanh theo, đột nhiên một bóng trắng chắn ngang ngay trước mặt, người này khinh công tuyệt cao. Chỉ thấy hắn mặt một bộ đồ trắng, mặt dài, nước da vàng khè, chòm râu xoăn lại dưới cằm, tay cầm một vật kỳ quái, một đầu nhọn hoắc như bút lông, một đầu to tròn bằng nắm tay, hình dạng giống như dùi trống, dài khoảng một thước hai tấc. Giọng nói của hắn càng quái dị hơn, hơi the thé, lại hơi ồm ồm, nửa như chuông vỡ nửa như trống vang: “Hãy đưa thanh kiếm cho ta.”. Vừa nói ánh mắt chăm chú nhìn vào thanh kiếm đang nằm trong tay của Trần Quang Khải. Trần Quang Khải thấy nét mặt hắn không có gì thân thiện, lời nói càng không thân thiện, liền từ chối, rõ ràng Ngũ trì kiếm tuy là thần vật nhưng nó vẫn là của người ta cho mượn chẳng lẽ lại không rõ nguyên cớ lại đưa cho người khác một cách dễ dàng. Tên đó lại khẽ gằn giọng nhắc lại:” Đưa thanh kiếm cho ta.”. Lần này hắn vừa nói xong tay đã nhanh như cắt chộp vào chuôi kiếm, món binh khí của y cũng điểm thẳng vào mặt Trần Quang Khải. Trần Quang Khải chỉ còn cách lách người sang bên né chiêu này. Món binh khí cổ quái ấy lại được xoay nửa vòng, đầu bút hướng xuống, theo đà đâm xuống, đầu chùy gõ mạnh một cái, tay kia của y cũng rút về vận lực đẩy ra một chưởng. Trần Quang Khải kiếm tuốt ra khỏi vỏ đón đỡ cây bút chùy, tay còn lại cũng đón lấy chưởng của y. Hai chưởng chạm nhau, Trần Quang Khải bật lùi lại mấy bước. Tên áo trắng kia cũng liền phóng theo đánh thêm môt chiêu nữa, Vũ Nhạn nhảy tới chém một đao vào vai y buộc y phải thu chiêu về chống đỡ. Hai người Trần Quang Khải, Vũ Nhạn hợp kích tấn công vào hai phía của y. Cũng nhờ vào khinh công của Trần Quang Khải và Vũ Nhạn thuộc vào hàng cao thủ, hai người cùng lúc giáp công mà bình thủ với tên áo trắng. Người này võ công càng lúc càng thấy quỷ dị, cùng lúc phải chống đỡ hai người Trần, Vũ mà chiêu thức của y xem ra không hề rối loạn. Hắn đánh mạnh một chiêu, cất chiếc bút chùy, hai tay hợp lại rồi phân ra đánh ra liền mười mấy chưởng. Trần, Vũ hai người liền ngã ngồi ra sau. Tên áo trắng nhanh tay chụp lấy thanh kiếm. Chỉ còn 2 tấc nữa là chạm vào kiếm thì kiếm đã bị một người nhanh tay lấy đi, hắn chỉ kịp thấy bóng trắng lướt qua rơi xuống bên cạnh hai người Trần, Vũ. Vừa đặt chân xuống đất Ngân Hạnh liền nói:”Chào bác Bút Chùy Tử, đã lâu không gặp, bác Bút Chùy Tử vẫn còn muốn lấy huyết kiếm hay sao?”. “Thu hồi bảo kiếm là nhiệm vụ của Bút Chùy Tử ta, Liễu nha đầu, chẳng lẽ ngươi quên mất chuyện đó.”. “Mấy năm trước Bút Chùy Tử tiền bối không lấy được kiếm thì bây giờ cũng thế thôi.”. “Vậy thì không hẳn, bổn môn chủ sắp đến thì Liễu lão đầu cũng không thể ngăn cản, nhưng mà không cần đến môn chủ, hôm nay ta sẽ thu hồi được kiếm, ngươi mau đưa cho ta không nên động thủ vô ích.”. “Bút Chùy Tử tiền bối, bác không cần hăm dọa, môn chủ của bác chẳng ra gì đâu, cha ta đang ở gần đây, bác có muốn gặp mặt hay không, người nhất định sẽ cho bác nếm thử vài chiêu Phục ma công.”. “Té ra Liễu lão đầu cũng ở đây nên ngươi mới nói nang ngang ngược như thế. Vậy cứ để môn chủ đến sẽ nói chuyện.”. “Tiền bối đúng là biết lý lẽ, chỉ còn một tuần trăng nữa là đến kỳ hạn ước hẹn rồi, khi đó cha của tiểu nữ sẽ chờ Huyết kiếm môn chủ trên Yên Tử sơn, nếu có bản lĩnh cha của tiểu nữ sẽ hai tay dâng kiếm.”

Trì kiếm (Phần 6) – Lê Ngại

Ánh nắng buổi sáng thật trong trẻo và mềm mại, những tia nắng như những sợi tơ vàng óng đang chiếu xuống con phố đang rất đông người qua lại. Trần Quang Khải và Vũ Nhạn đang dạo bước trên con phố ấy. Con phố cạnh bên một thương cảng sầm uất. Dọc hai bên đường là những gian hàng đầy đủ những mặt hàng từ khắp nơi, những thương nhân từ các vương quốc phương nam mang tới những món sản vật khá lạ mắt. Cuối con phố là một khoảng vườn rộng của một thương gia giàu có. Suốt từ khi không thể gặp được Ngân Hạnh, Trần Quang Khải luôn có một mối ưu tư, chính là thanh Ngũ trì kiếm mà Ngân Hạnh có nói đó là một thanh ma kiếm. Bây giờ Trần Quang Khải bước đi ngắm khung cảnh phố thị đang dần lấy lại sinh khí sau chiến tranh nét mặt vẫn thẫn thờ. Hai người đã đi đến cuối con phố lúc nào không hay. Một nhóm người đang tụ tập vây quanh thành một vòng tròn, có đủ mọi tầng lớp, đang chỉ trỏ và cười cợt, ở giữa đám người ấy là một cậu bé thiếu niên, ánh mắt thoáng sợ hãi, nét mặt nhăn lại đang mếu máo, có vẻ là một người kém trí, đám người tụ tập đang cười vẻ si ngốc của cậu ta, xem ra hành động của họ cũng không kém phần si ngốc. Một cô gái mặt áo trắng liền đẩy đám người ấy ra chen vào trong. Trần Quang Khải thoáng giật mình, cô gái ấy chính là Ngân Hạnh. Ngân Hạnh dịu dàng dìu cậu bé ấy vào một hàng quán gần đó. Sau một hồi nhẫn nại hỏi chuyện, cậu bé cho Ngân Hạnh biết là đang sống với người chị gái của mình ở làng bên cạnh, rõ ràng cậu bé có phần kém trí nhưng trí nhớ cậu ta không mất hoàn toàn. Hai người ăn uống xong Ngân Hạnh liền đưa cậu ta về nhà, Trần Quang Khải và Vũ Nhạn cũng theo sau.
Nhà cậu bé ngay đầu làng, cách khá xa nhà của những người cùng làng, cạnh nhà có mấy luống rau, chắc là người chị phải vất vả lắm để nuôi cậu em trai này. Vẻ mặt người chị vui hẳn lên khi thấy cậu bé về đến, lại nghe Ngân Hạnh bảo rằng sẽ chữa trị chứng si ngốc cho cậu bé, người chị càng thêm vui mừng. Ngân Hạnh lấy ra một túi gấm chứa rất nhiều mũi kim nhỏ xíu, đôi tay cô nhẹ nhàng lấy ra những mũi kim nhỏ ấy lần lượt châm vào các huyệt Phong trì, Thiên trụ, Phong phủ, Ngọc chẩm, Suất cốc, Nhĩ môn, Thính cung, Hòa liêu, Bách hội, Thần đình. Xong đâu đó cô vận khí áp hai tay vào đầu những mũi châm truyền một luồng chân khí ấm áp. Mặt cậu bé giật giật, ánh mắt dần dần giãn ra, đến khi Ngân Hạnh rút hết những mũi châm thì cậu bé cảm thấy buồn ngủ, đã thiếp đi. Trước khi từ biệt Ngân Hạnh còn chỉ một cách tường tận những loại cây thuốc để người chị gái cho cậu bé sử dụng. Những hành động của Ngân Hạnh ấy đều không thoát khỏi tầm quan sát của Trần Quang Khải. Trần Quang Khải không khỏi thấy kỳ lạ, cô gái tên Ngân Hạnh này không chỉ võ công cao cường mà lại có kỳ tài khác nữa. Nhưng mối nghi vấn về ngôi nhà của cha con cô bên hồ nước càng thúc giục Trần Quang Khải nhanh chóng tiếp cận để hỏi cho ra lẽ, cô đã nhắc đi nhắc lại phải trở lại để đổi lại thanh kiếm nhưng cuối cùng lại không thấy đâu.

Trì kiếm (Phần 5) – Lê Ngại

Áo Lỗ Xích dáng người thấp đậm, hàm râu từ tận mang tai kéo dài xuống tới ngực. Hắn là Tham tri đô úy cùng bàn quân cơ với Trấn Nam vương Thoát Hoan. Áo Lỗ Xích cùng với Thoát Hoan chia hai cánh quân theo đường bộ tấn công xuống phía nam. Khi đại quân Thoát Hoan đóng ở Thăng Long, cánh quân của Áo Lỗ Xích cũng dựng doanh trại ở bờ nam sông Như Nguyệt. Trúng phải kế không thành của vua quan Đại Việt, lực lượng bị tiêu hao dần, lòng quân nao núng, dần đến thế khiếp sợ, trong khi cánh thủy quân và lương thảo chưa kịp đến Thăng Long chúng đã rơi vào tình trạng không thể tiếp tục giữ thành trống. Thoát Hoan ra lệnh rút quân, cánh quân Áo Lỗ Xích vượt sông trước, làm thế ỷ giốc cho đại quân của Thoát Hoan. Giờ đây hai cánh quân đều bị đồng loạt tấn công, từ bờ sông thủy quân do Trần Quang Khải vừa lập trận thế thì một cánh quân từ phía nam tấn công đến, quân của Áo Lỗ Xích chưa đánh đã tan. Tàn quân liền kéo về hợp với quân Thoát Hoan, cũng vừa hay, hữu vực quân do Phạm Ngũ Lão chỉ huy cũng đã tấn công đến soái lều của Thoát Hoan. Sau trận hỗn chiến Thoát Hoan và Áo Lỗ Xích rút quân thẳng về phía bắc.
Từ mé phải một cánh quân bất ngờ xuất hiện, một viên tướng khoác áo vàng chặn được Áo Lỗ Xích. Áo Lỗ Xích tay phải cầm lang nha chùy, tay trái cầm một thanh đoản kích, trước giờ ra trận hắn chưa thất thủ bao giờ. Trần Quang Khải kiếm đâm tới chính là nhắm vào vai phải của hắn, Áo Lỗ Xích nghiêng người đưa đoản kích ra đỡ, nào ngờ thanh kiếm được Trần Quang Khải ngầm vận chân lực, khẽ xoay cán đã tiện đứt đầu đoản kích, Trần Quang Khải liền ngã người đá vào bụng ngựa, kiếm cũng chém xéo xuống. Áo Lỗ Xích chỉ còn cách nhảy khỏi ngựa, con ngựa bị chém ngang bụng, hí vang ngã gục. Áo Lỗ Xích vừa rơi xuống đất đã ném đoản kích, chùy sắt tung ra lực đạo mười phần mạnh mẽ. Trần Quang Khải né người, kiếm không dám đón chiêu trực diện, cây chùy sắt nặng nề vừa kịp quét sát thân người, Áo Lỗ Xích cũng lao người theo đà của cây chùy, tay trái hắn đưa trảo ra nhắm lưng áo của Trần Quang Khải chụp tới, chiêu này của hắn là rất mạo hiểm lại vừa hung hiểm, đúng ra hắn chỉ cần xoay quả chùy đánh ngang ra thì chiêu thức chậm lại vài nhịp nhưng sẽ không để lộ toàn bộ thượng bàn. Một phần hắn cũng ỷ vào môn ngạnh công độc môn, nếu không bị đánh vào chỗ yếu hại thì khó có thể làm hắn bị thương nặng. Không những thế chiêu quán đỉnh đảo chùy này của hắn sẽ quay chùy lại đập vào hông trái của Trần Quang Khải. Nhưng Áo Lỗ Xích không ngờ thanh kiếm Trần Quang Khải đang sử dụng cực kỳ sắc bén, lại nhẹ nhàng rất thích hợp với pho kiếm pháp Trần Quang Khải đang sử dụng. Nghe keng một tiếng, cán cây chùy sắt đã bị chém gãy, Trần Quang Khải tay kia lật lại đánh ra một chưởng. Áo Lỗ Xích đành đưa tay đón đỡ, người hơi ngã ra, Trần Quang Khải đã đâm tiếp ra mấy kiếm nữa làm Áo Lỗ Xích bị thương vai phải, cánh tay không còn sức lực. Ngay lúc đó mấy tên tướng và quân Nguyên chạy đến liều chết đưa hắn hòa vào đám loạn quân chạy theo đại quân đang rút chạy một cách hỗn loạn.
Kinh thành Thăng Long rộn ràng mừng chiến thắng. Vua tôi Đại Việt hân hoan trong buổi tiệc khao quân. Chư tướng đều được luận công ban thưởng, tuy lần đánh đuổi giặc Nguyên này tổn thất không ít nhưng đã thể hiện được tinh thần của vua quan, quân dân hết lòng đánh giặc. Chỉ có Trần Quang Khải tuy vui vẻ vì chiến thắng nhưng trong lòng vẫn có nhiều gút mắc, cô gái tên Ngân Hạnh là người thế nào, thanh Ngũ trì kiếm này có bí mật gì mà có thể sắc bén như thế, nghĩ đến đó bất giác Trần Quang Khải đưa thanh kiếm lên ngắm nhìn thật kỹ một lần nữa. Ông thật không nghĩ ra được điểm khác biệt gì so với những thanh bảo kiếm khác, chỉ đặc biệt ở chỗ chuôi kiếm được điêu khắc tinh xảo, lưỡi kiếm ánh lên những màu sắc dìu dịu khi nhìn ở những góc độ khác nhau. Sau hồi lâu suy nghĩ vẫn chưa thể giải thích được những bí ẩn, ông quyết định sẽ đến gặp Ngân Hạnh ngay.
Trở lại hồ nước nơi gặp Ngân Hạnh không gian thật vắng lặng, đôi hàng liễu vẫn đung đưa theo cơn gió, Trần Quang Khải cho ngựa đi một vòng quanh hồ vẫn không thấy được ngôi nhà nhỏ nơi cha con Ngân Hạnh trú ngụ. Cơn gió ban chiều se se lạnh thổi qua càng tô vẽ thêm nét kỳ quái không giải thích được trong lòng vị Thượng tướng.

Trì kiếm (Phần 4) – Lê Ngại

Trần Quang Khải vừa trở ra đến hàng cây liễu, sương bắt đầu nhiều hơn, Trần Quang Khải chỉ thấy thấp thoáng bóng Ngân Hạnh đang đứng ngắm cảnh mặt hồ nước đang lóng lánh. “Tướng quân đã gặp mặt cha tiểu nữ rồi chứ?”. “Ta đã gặp cha của cô.”. “Cha của tiểu nữ có nói rằng ngày mai Hưng Đạo vương sẽ giao cho tướng quân nhiệm vụ dẫn thủy quân đánh chặn ở bên trái quân Nguyên, từ bến Lục đầu. Khi đó gió đông bắc đã ngừng, tướng quân ắt phải đưa quân lên bộ, trận chiến sẽ phải quyết liệt lắm, đặc biệt tướng Mông Cổ là Áo Lỗ Xích là người không chỉ đánh trận giỏi mà hắn còn có biệt tài. Vì vậy, cha tiểu nữ bảo phải tặng cho tướng quân món lễ vật này.”.
Mảnh trăng non đang treo giữa đỉnh đầu, in bóng rõ rệt lên giữa mặt nước hồ phẳng lặng, từng làn gió nhẹ khẽ làm lay động hàng liễu ven hồ, mặt nước cũng khẽ sóng sánh từng làn sóng nhỏ. Ngân Hạnh nhẹ nhàng bước xuống từ từ ngập vào dòng nước hồ lành lạnh. Sau một thời gian một hơi thở, từ giữa hồ, một bóng người tung người vọt thẳng lên làm Trần Quang Khải thoáng giật mình, thì ra đó chính là Ngân Hạnh, cô vừa từ dưới hồ nhảy lên đặt chân bên cạnh Trần Quang Khải, trong tay có thêm một vật. Cô liền mở vật vừa đem lên, nó được gói kỹ trong mảnh vải. Dần dần hiện ra trước mắt vị Thượng tướng là thanh kiếm, chuôi kiếm chạm hình một con rồng, màu bạc, dáng vẻ vô cùng mạnh mẽ và sống động đang ôm lấy cáng kiếm, lưỡi kiếm màu xanh, ánh lên dưới ánh trăng sát khí rờn rợn. Nước bám trên tóc Ngân Hạnh nhẹ lăn rơi xuống lưỡi kiếm mỏng liền tách ra làm hai, một lưỡi kiếm cực kỳ sắc bén và cũng không kém phần quỷ dị. ” Tướng quân, đây là thanh Ngũ trì huyết kiếm vốn là vũ khí tùy thân của môn chủ Huyết kiếm môn, vì đã giết người quá nhiều nên người đời cho nó là một thanh ma kiếm, nhiều năm nay cha của tiểu nữ đã chôn vùi nó dưới đáy hồ này. Tướng quân, người hãy trao thanh Trảm Long bảo kiếm này cho tiểu nữ giữ lại, tướng quân hãy dùng thanh Ngũ trì huyết kiếm này mà giết giặc, có thanh kiếm này thì mới có thể giết được tên Áo Lỗ Xích.”. “Tại sao vậy, chẳng phải cô nói là sẽ tặng ta thanh kiếm này hay sao?”. “Thật xin lỗi tướng quân, vì thanh Ngũ trì huyết kiếm này sát khí quá nặng, nếu để nó xuất hiện trên đời thì không tránh khỏi một trường sát kiếp, cho nên sau khi đuổi được giặc Nguyên tướng quân hãy quay lại đây để đổi lại thanh kiếm này.”. “Vậy xin đa tạ cô, ta phải đi ngay rồi.”. “Tướng quân, còn một điều nữa, từ bến Lục đầu tướng quân đi khoảng 200 dặm thì cho quân lên bộ đuổi thẳng theo hướng đông bắc sẽ gặp được Áo Lỗ Xích, trận quyết chiến lần này có thắng lợi hay không một phần cũng phụ thuộc vào thắng lợi này của tướng quân, chỉ mong tướng quân đừng quên là phải quay lại đây đổi kiếm.”. “Được, bổn tướng xin hứa sẽ trở lại trao đổi bảo kiếm.”. Trần Quang Khải quay người, khẽ nhúng mình vượt qua hồ nước, chân vừa chạm bờ hồ, Trần Quang Khải cảm thấy kỳ quái, như vừa thoát khỏi một thế giới nào đó, mơ hồ không rõ rệt. Bốn viên vệ tướng đang đứng chờ vui mừng khi thấy chủ tướng an toàn trở về.
Nguyễn Đình Lập là người nóng nãy nhất, tay nắm sẵn cương ngựa hối thúc mọi người lên đường. Việc quân cấp bách, chủ tướng bỗng không lại vì việc không đâu lưu lại nơi vắng vẻ thế này, 4 người ai nấy cũng bồn chồn không yên. Ngày mai, giờ thìn phải hội sư, giờ ngọ họp chư tướng, nếu vắng mặt, quân lệnh sẽ không dung tha. Năm người vội vã lên ngựa phi như bay trên đường, ánh trăng như dõi theo bước chân của kẻ cầm gươm.
Bến sông yên ả giờ đây rộn ràng tiếng trống trận, tiếng gươm giáo. Chiếc trống to nhất đặt ở bên lều của Hưng Đạo vương vang lên 9 hồi dài, tiếp theo lại vang thêm 9 hồi ngắn, đó là tiếng trống hội họp tất cả chư tướng. Sau một canh giờ để cho các cánh quân chuẩn bị, bây giờ người chỉ huy toàn bộ mặt trận kháng địch chống Nguyên lần này phát lệnh tấn công. Trong lều, phía trên là thượng hoàng và quốc vương của Đại Việt sự hậu thuẫn tinh thần to lớn cho quân dân trong cuộc chiến đấu không cân sức. Hưng Đạo vương mình khoát một chiếc chiến bào trắng uy nghi như thiên tướng. Lần lượt những cánh quân trọng yếu được Hưng Đạo vương cấp cho tướng lệnh. Phạm Ngũ Lão được giao cho hữu vực quân đi trước đại quân, Trần Quang Khải sẽ cho thủy quân đổ bộ hợp với tả vực quân chặn đánh lần thứ nhất ở ngã ba sông Nhật Đức, Nguyệt Đức, khi đó tạo thành gọng kềm buộc quân giặc phải chạy về phía bắc, Chiêu Văn vương sẽ cùng quân dân các động đánh vào phía tây bắc, khi đại quân đuổi đến sẽ đánh về phía sau quân giặc khi bọn chúng phải chạy về phía đông bắc. Sau khi các cánh quân hội họp lại sẽ đuổi toàn bộ quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Các tướng nhận lệnh, tất cả sẽ xuất phát sau một canh giờ.
Quân lệnh vừa được ban ra, một vệ tướng bên ngoài vội vã chạy vào bẩm báo, cháu của Hưng Đạo vương là Hoài Văn hầu dẫn đầu một cánh quân trẻ tuổi đánh vào bên phải của đại quân Thoát Hoan, tuy đang hăng say chém giết nhưng sẽ không duy trì được lâu. Khi được tin giặc Nguyên tấn công, các bậc trưởng bối họp bàn kế sách chống giặc, Hoài Văn hầu cũng đến xin được tham gia, nhưng mọi người đều cho rằng Hoài Văn hầu tuổi còn quá trẻ không thể đảm đương việc quân hệ trọng. Hoài Văn hầu tức giận, trở về tập họp gần ngàn thanh niên tuổi trẻ vốn đã từng theo mình tập dượt võ công, trận thế, bắn cung, cưỡi ngựa, lập nên một cánh quân, quyết ý đánh giặc. Giờ đây Hưng Đạo vương nghe tin Hoài Văn hầu sức yếu mà đánh mạnh, không chỉ là thiệt hại mà còn đánh cỏ động rắn khiến cho quân giặc có chủ ý phòng bị kế hoạch tấn công bất ngờ vốn đã được tạo lập từ thế trận nơi kinh thành Thăng Long, Hưng Đạo vương sau một thoáng suy nghĩ, liền thỉnh ý thượng hoàng cho quân lập tức xuất phát. Cuộc tổng phản công vào giặc Nguyên được phát động, lòng quân hăm hở ra trận giết địch.

Trì kiếm (Phần 3) – Lê Ngại

Trần Quang Khải chân vừa đến bờ bên kia hồ nước, hàng liễu cành lá lòa xòa buông xuống như một bức màn được vén qua hai bên như chào đón. Trần Quang Khải bước qua hai hàng liễu nhìn thấy là một gian nhà bằng tre nứa, xung quanh có rào giậu, trước nhà có hai chiếc cổng dựng kề bên nhau. Cổng bên trái có đề hai chữ “Tiểu Đạo”, cổng bên phải có ghi hai chữ “Đại Lộ”. Một cụ già ngồi trên chiếc kỷ, bên trái một chồng sách đã cũ kỹ, bên phải một chiếc bàn độc, một bàn cờ. Trần Quang Khải còn đang lưỡng lự trước cổng, cụ già đã lên tiếng: “Mời Thượng tướng vào.”. Trần Quang Khải nhanh chân bước vào cổng bên trái, có ghi hai chữ “Tiểu Đạo”. “Hay, hay, đường lớn không thể đi, chỉ đi đường nhỏ. Lão phu thường nghe tướng quân là người ý khí trùm đời, ngạo mạn vô cùng, không biết lời lão phu nói đúng hay không?”. “Lão bá đã quá lời, bổn tướng chỉ là một người bình thường, chỉ là được chút tước lộc, dưới một người trên muôn người mà thôi.”. “Thượng tướng Thái sư không những có tài văn võ mà ứng đối cũng đắc thế, không chịu phần thua.”. “Bổn tướng lần này quấy rầy lão bá là xin cảm tạ lão bá đã có lòng chỉ điểm để lần này có thể giết giặc mà không nhọc sức sĩ tốt. Xin hỏi danh tánh của lão báo để tiện sau này ghi công, thánh thượng sẽ khen thưởng cho lão bá.”. “Lão phu họ Liễu, còn chuyện thưởng công thì xin tướng quân cho miễn, chuyện đã qua thì cho dù công lao hay khổ lao cũng xin đừng nhắc nữa.”. “Như vậy thì không được, đã cai quản ba quân, thì phải giữ công đạo, có công thì thưởng, có tội thì phạt mới có thể phục tùng được chúng quân chứ.”. “Việc quân gia thì lão phu không có hứng thú, nhưng lão phu thiết nghĩ, việc sử quân cũng giống như việc sử kiếm, vậy xin hỏi tướng quân hiểu gì về kiếm.”. “Bổn tướng là người dùng kiếm, khi dùng kiếm thì người và kiếm phải như một, tâm chợt động thì kiếm đã động, đó là cảnh giới của kiếm.”. “Tướng quân nói không sai, nhưng đạt được cảnh giới của kiếm thì chỉ mới là người dùng kiếm giỏi, người dùng kiếm giỏi cũng giống một người dùng quân giỏi, dùng quân giỏi chưa chắc đánh trận giỏi. Một người đạt cảnh giới cao nhất của kiếm là phải đạt được mũi kiếm hướng theo tâm, dùng tâm chế phục kiếm, không để kiếm dẫn dắt tâm, nếu không sẽ rơi vào ma đạo. Cũng giống như dùng quân phải làm cho lòng quân phục tùng mình, nếu không sẽ có chuyện tướng soái ra lệnh nhưng ba quân không theo.”. “Cách suy nghĩ về kiếm của lão bá đúng là mới mẽ đối với bổn tướng, xin lão bá chỉ cho làm thế nào mới đạt được cảnh giới của kiếm.”. “Điều đó tùy thuộc vào tướng quân, vừa rồi tướng quân bước vào cửa “Tiểu Đạo” chẳng phải là đã bước vào cửa của cảnh giới kiếm đạo rồi hay sao, Đạo tuy nhỏ nhưng nó vô cùng, bởi gốc của Đạo là vô, lão phu xin tặng cho tướng quân một câu “Đạo là kẻ chỉ đường, yếu chỉ là chữ thiền, cốt lõi là ở bách gia chư tử”. Tướng quân bây giờ hãy ra hồ nước gặp con gái của lão phu, nó sẽ tặng cho tướng quân một món lễ vật.”.

Trì kiếm (Phần 2) – Lê Ngại

Năm thớt ngựa lao đi trong cảnh đêm, trên con đường khá vắng vẻ, hai bên thôn xóm giờ đây chỉ là nhà cửa không ánh đèn, không có sự hiện diện của con người. Suốt đoạn đường tiến quân của Nguyên binh đều được thông báo là phải thực hiện kế sách vườn không nhà trống, nên giờ đây ngoài ánh trăng non đang chênh chếch trên đầu thì một vùng quê này không còn ánh sáng. Bốn người vệ tướng Nguyễn, Lê, Phạm, Vũ đã từng theo Thượng tướng vào sống ra chết nhiều phen, bây giờ đang bám sát theo chủ tướng. Họ đang gấp rút đến nơi hội quân với Hưng Đạo vương. Đầu giờ ngọ là lúc hội họp chư tướng để đích thân Hưng Đạo vương giao cho nhiệm vụ bắt đầu cuộc tổng công kích vào đại quân của giặc Nguyên vừa bị đánh bật khỏi kinh thành Thăng Long. Viên vệ tướng họ Vũ cho ngựa vượt lên cạnh Trần Quang Khải: “Thượng tướng, chúng ta dừng lại phía trước nghĩ ngơi một lát, nên lấy lại sức đi nốt một nữa đoạn đường còn lại, như vậy ngày mai mới có thể giết bọn giặc Nguyên lang sói kia.”.
Năm người ngồi cạnh một hồ nước nhỏ, dưới những tán cây liễu, nhìn lên là mảnh trăng non, xung quanh râm ran tiếng trùng dế gợi lên một cảm giác cô tịch. Trần Quang Khải không khỏi buồn bã cho cuộc sống quân nhân thời biến loạn, rồi cũng đến một ngày giữa sa trường da ngựa bọc thây. Ngọn gió đông bắc thổi ngang qua mặt, cái không khí lành lạnh làm cho vị Thượng tướng này cảm khái nhớ đến cái ngày gặp được cô gái hàng rượu trong lúc đi quan sát chiến địa, nơi đã chôn biết bao xác quân thù. Một trận chiến đã được Hưng Đạo vương khẳng định là sẽ chiến thắng, nhưng so sánh tương quan lực lượng, Thượng tướng không thể không lo lắng. Chính trong lúc đó, gặp được người con gái hàng rượu, đã giúp cho ông thêm tự tin. Đúng theo lời nói như lời tiên đoán của cô gái, đúng vào ngày mà quân giặc phải rút chạy thì ngọn bắc phong cũng sẽ thổi đến, thế là quân ta đã nắm hết điều kiện thuận lợi, chỉ còn chờ quân giặc sập bẫy, và bọn chúng đã sập bẫy thật.
“Vù vù”. Giữa không gian lặng lẽ, chợt có tiếng múa kiếm, với thân pháp cực cao, cả năm người đồng loạt rút kiếm. Giữa hồ nước một bóng trắng nhấp nhô mờ ảo, xuất hiện đột ngột như từ dưới đáy hồ trồi lên. Từng bước, từng bước, chân người ấy nhẹ nhàng chạm vào mặt nước lướt đi trên mặt nước, thanh kiếm trong tay lại càng lăng lệ, đường kiếm nhẹ nhàng, thanh thoát, kết hợp với thân hình uyển chuyển, kiếm xuất nhẹ nhàng, thu lại không có chút hơi sức, đúng là kiếm pháp khinh linh, ma mị. Đột nhiên bóng trắng như một mũi tên lao thẳng vào Trần Quang Khải. Trần Quang Khải hơi bất ngờ, đưa kiếm đón đỡ, bật lùi lại mấy bước. Rõ ràng người ấy đánh kiếm ra hết sức nhẹ nhàng, nhưng lực đạo thì không nhẹ chút nào. Nhưng người này đứng lại thu kiếm về không tấn công tiếp: “Xin chào tướng quân.”. Trần Quang Khải đưa mắt dò xét, đó là một cô gái, mặc áo trắng, đấu quấn một mảnh vải trắng, đôi môi tươi cười như hoa đào nở rộ. Trần Quang Khải đứng ngẩn người, nghĩ thầm không biết đã quen biết với cô gái này khi nào. “Không biết bổn tướng có quen biết với cô hay không?”. “Tướng quân đúng là người lớn mau quên, tiểu nữ đã từng rót rượu mời tướng quân ở bến sông này nào, tướng quân quên thật hay giả vờ vậy.”. “Vậy ra cô là Ngân Hạnh chủ quán rượu.”. “Đúng vậy, tiểu nữ từ lâu đã nghe tiếng tướng quân văn tài võ lược, vốn rất ngưỡng mộ. Hôm trước, cha của tiểu nữ biết tướng quân phải nhọc lòng vì việc đánh đuổi giặc Nguyên, người định là sẽ ra mở lời cho tướng quân, nhưng tiểu nữ đã xin với cha cho tiểu nữ làm thay.”. “Xin cám ơn tấm lòng ấy của cô, và xin cô hãy thay tôi cảm tạ cha của cô.”. “Ấy, nếu tướng quân muốn cám ơn cha của tiểu nữ thì hãy tự mình làm đi. Cha con tiểu nữ ở ngay bên kia hồ nước này, phía sau mấy hàng liễu. Tướng quân nhớ là phải băng ngang qua hồ nước này mới có thể đến được. Tiểu nữ nghĩ tướng quân có đủ bản lĩnh đó.” Vừa dứt lời cô gái đã quay mình thi triển khinh công lướt qua mặt hồ. Trần Quang Khải ngước lên nhìn trời, rồi lại nhìn mặt hồ, trên trời mảnh trăng chiếu ánh sáng yếu ớt, dưới đất hơi sương đã phủ đầy trên các tán lá, bóng cô gái dần khuất sau rặng liễu.
Phạm Văn Quý là một người thâm trầm ít nói, mặt hơi cau lại nói với Trần Quang Khải: “Thượng tướng cô gái này có vẻ tà mị, Thượng tướng có tin lời đi theo cô ta hay không, tiểu tướng nghĩ chúng ta nên xem việc quân là trọng lên đường đi thôi, sau này quay về đây tạ lỗi và cám ơn cũng không hề gì.”. “Phạm tướng quân nói vậy cũng có lý, nhưng việc này không mất bao nhiêu thời gian, vả lại cô ta đã có lòng chỉ cho lương sách diệt địch thì há lại lừa ta hay sao? Các người hãy ở đây đợi ta, ta đi cũng chỉ độ nữa canh giờ mà thôi.”. Trần Quang Khải nhúng chân lướt qua mặt hồ. Hồ không rộng lắm mặt nước hồ bàng bạc phản chiếu ánh trăng, khẽ rung động theo bước chân của Trần Quang Khải.

Trì kiếm (Phần 1) – Lê Ngại

Lửa. Lửa cháy rừng rực. Hàng trăm chiến thuyền đang bốc cháy. Bãi cọc nhọn hoắc có đầu bịt sắt đang dìm những chiếc chiến thuyền to lớn xuống dòng nước đang ùng ục cuộn xoáy. Thủy triều rút đi thật nhanh, bãi cọc như nghĩa địa đành cho những chiếc chiến thuyền, có những chiếc thuyền vẫn còn vắt vẻo trên đầu những chiếc cọc nhọn.
Từ những con lạch nhỏ những chiếc thuyền nhẹ thân dài mũi cong vút lao nhanh ra, đầu thuyền vẽ hình đôi mắt màu đỏ rực như những ngọn lửa đang cháy kia. Trên mỗi thuyền chở khoảng 50 cung tiễn thủ, hàng loạt tên bắn vãi ra, những mũi tên đang bốc lửa bởi đầu tên tẩm dầu dẫn hỏa. Chiếc thuyền đi đầu cập lại tại khúc quanh đầu con lạch. Một người mình khoác hoàng bào, đầu đội ngân khôi, hai tay giương cây thiết cung to nặng. Phựt. Rắc. Mũi tên nhanh như chớp bắn tới chiếc chiến thuyền làm lá soái kỳ gãy ngang rơi xuống nước. Viên tướng trên thuyền ngơ ngác. “Tiễn pháp như thần”, hắn cũng phải thầm khen. Trước giờ hắn chỉ thấy người trong bộ tộc y mới có tiễn pháp cao minh như vậy. “Hạ thuyền nhỏ vào bờ”, hắn ra lệnh. Lập tức một chiếc thuyền nhỏ được đưa xuống nước, hắn cùng với mấy viên tướng thân cận liền xuống chiếc thuyền chèo nhanh vào bờ.
Cả đoàn thuyền khoảng trăm chiếc giờ chỉ còn 3-4 chiếc là nguyên vẹn. Mấy trăm tên lính cũng theo y chèo thuyền nhỏ vào bờ.
Người mặc áo khoác màu vàng quay sang nói với tên lính bên cạnh: “Ngươi bảo người thu dọn, xong xuôi gọi đội truy binh theo ta”. Một tên vệ tướng từ một chiếc thuyền trong trận loạn chiếc quay về gặp người áo vàng cung kính: “Bẩm Thượng tướng quân, hầu như thiêu cháy hết toàn bộ đoàn thuyền, chủ tướng của chúng đã tháo chạy lên bờ, tàn dư khoảng hơn 200 tên”.
“Được, ngươi theo ta đuổi theo bọn chúng. Triệu trung quân dẫn binh theo sau nhớ nhanh chóng theo sau hỗ trợ. Nguyễn tướng quân cho người báo tin cho đội mai phục”.
Trần Thượng tướng lập tức lên bờ cùng với 4 vệ tướng đuổi theo bọn tướng địch đang tháo chạy.
Vùng này rừng cây um tùm lại ẩm ướt, cách phía trước hơn 10 dặm đường mới tới quan lộ. 5 người chạy xuyên qua rừng, đường lối nơi này thật quen thuộc đối với họ. Ngược lại, bọn binh tướng Mông Cổ kia đã không quen đường lối lại không quen đi đứng trên loại đất dẻo quánh mà trơn tuột như thế này. Thoáng cái Trần Thượng tướng đã đuổi theo tới phía sau. Ông chống kiếm ngửa cổ hú dài một tiếng. Phía trước một loạt tên bắn ra hơn hai trăm tên lính Mông Cổ bị chặn đứng lại. Trần Thượng tướng lại hú dài một tiếng nữa. Từ trên không, bốn phía, lưới cá được ném ra. Hai trăm thanh niên lực lưỡng kéo căng mành lưới tóm gọn lấy mấy trăm tên Mông Cổ như bắt lấy cá.
Tên tướng quân mặt đen trùi trũi, hàm râu vễnh ngược, đôi mắt to trợn tròn nhìn đám lính bị tóm gọn. Hắn chẳng còn cách nào khác, chạy nhanh về hướng bắc.
Hắn vừa chạy được mấy bước đã bị Trần Thượng tướng chặn lại. Thanh kiếm ánh lên ánh sáng lạnh lẽo. Thanh kiếm rung rung ngân lên thành tiếng làm cho tên tướng Mông Cổ phải rợn gai ốc. Đây chính là Trảm Long bảo kiếm mà chính tay Hưng Đạo vương đã thổi lửa, quay búa rèn nên. Trong lần kháng địch này, để giữ hòa khí trong quân, cũng như nâng cao tinh thần binh sĩ, Hưng Đạo vương trước chư tướng đã tặng thanh Trảm Long bảo kiếm này cho Thượng tướng Trần Quang Khải. Thanh kiếm trong tay Thượng tướng như thần long xuất hải, thanh kiếm vung lên lướt qua ngang mặt tên tướng mặt đen rồi đâm thẳng tới. Thanh bội đao của y cũng không vừa ngay tức thì đưa ra ngăn lại. Hai món binh khí chạm nhau, vang lên âm thanh chát chúa. Trần Quang Khải xoay ngang thanh kiếm chém xéo vào bên tay cầm đao của tên mặt đen, chân phải bước lên một bước. Tên mặt đen đang phải đưa đao ra đỡ nhát kiếm, hai chân đang trầm xuống trụ tấn, Trần Quang Khải đã xoay người lại đấu gối chèn vào sau bắp chân y, tay trái đưa ra sau nắm lấy lưng y đẩy mạnh một cái, thanh kiếm cũng xoay vòng đâm một nhát. Tên mặt đen ngã chỏng gọng, tay phải y trúng kiếm máu chảy đầm đìa. “Trói hắn lại, đến khi hội sư sẽ giết mà vỗ lòng quân.” Rồi quay sang một vệ tướng đang đứng bên cạnh: “Triệu trung quân hãy mang quân và chiến thuyền theo đường thủy, đưa tên này theo, ta và Nguyễn tướng quân sẽ cưỡi ngựa đi trước đến gặp Hưng Đạo vương. Nguyễn tướng quân này, từ đây đến Vạn Kiếp nhanh nhất phải mất bao lâu”. “Bẩm Thượng tướng, nếu đi ngựa kiêm trình ngày đêm thì mất một ngày một đêm.”. “Vậy mau chuẩn bị ngựa, chúng ta sẽ đi ngay.”